Sau 20 năm ra mắt, nước hoa Le Labo Santal 33 còn dành cho “dân sành điệu”?

  • by Thai Khang Pham
  • May 14, 2026

Nếu hỏi bất kỳ ai New York có mùi gì, phần lớn câu trả lời sẽ xoay quanh những thứ rất đặc trưng của thành phố này: Mùi khói bụi, rác thải – Những “Hương vị đô thị” không thể nhầm lẫn của thành phố được mệnh danh là vĩ đại nhất thế giới. Nhưng, nếu bạn hỏi những người sống phía dưới thành phố Houston, rất có thể câu trả lời sẽ là một mùi hương của Le Labo.

Trong hai thập kỷ tồn tại, các sáng tạo mùi hương của thương hiệu này đã vượt xa khái niệm đơn thuần về xạ hương, gỗ đàn hương hay quả sung. Chúng dần trở thành dấu hiệu nhận diện cho một kiểu người nhất định: Ban đầu là hình mẫu trẻ trung, ngầu và đậm chất Manhattan, sau đó là những cá nhân theo đuổi văn hóa và ngày nay kiểu người này cố gắng tạo dựng vẻ ngoài tinh tế.

Sự phủ sóng của Le Labo tại New York thực chất bắt đầu từ một sự tình cờ. Khi thương hiệu ra mắt năm 2006, hai nhà sáng lập Fabrice Penot và Eddie Rorschi đã dành tặng những món quà nến thơm Santal 26 cho Jane Larkworthy khi ấy là biên tập viên làm đẹp. Bà đang chuẩn bị kết hôn và những cây nến nhanh chóng trở thành quà lưu niệm hoàn hảo cho dàn khách mời nổi tiếng. Sau buổi tiệc, nhiều người tìm đến cửa hàng Le Labo để mua lại mùi hương ấy.

Khi nhu cầu về một phiên bản nước hoa dùng trực tiếp trên da ngày càng lớn, Penot và Rorschi hợp tác với nhà điều hương Frank Voelkl để tạo ra một loại nước hoa mới. Công thức cuối cùng bổ sung thêm nhiều thành phần so với nến thơm ban đầu và cái tên Santal 33 ra đời từ đó.

Thương hiệu tiếp tục tạo mùi hương riêng cho chuỗi khách sạn 1 Hotels và The Edition, dựa trên Thé Noir 29. Đến nay, sản phẩm của hãng đã xuất hiện trong mọi phòng thay đồ của Equinox. Tầm ảnh hưởng văn hóa của Le Labo lớn đến mức trở thành một trong những “mùi nước hoa” đầu tiên của thời đại mạng xã hội. Thậm chí còn có cả tài khoản Instagram “Overheard at Le Labo”, chuyên ghi lại những đoạn hội thoại của các tín đồ đam mê nước hoa Le Labo.

Không phải ngẫu nhiên mà Le Labo bùng nổ trên khắp thế giới. Việc mua nước hoa ở Le Labo cũng bớt áp lực hơn nhiều so với bước vào những boutique xa xỉ hay các quầy trưng bày nước hoa trong trung tâm thương mại. Quan trọng hơn, thương hiệu đã khiến khái niệm nước hoa phi giới tính trở nên gần gũi và hiện đại. Mỗi chai nước hoa đều được chiết trực tiếp tại cửa hàng và dán nhãn cá nhân hóa riêng cho người mua. Trong thời kỳ Instagram, người ta phát cuồng vì điều đó.

Nước hoa từ lâu đã là biểu tượng địa vị – Một cách để thể hiện gu thẩm mỹ thông qua mùi hương xa xỉ. Nhưng, Le Labo lại đi theo hướng ngược lại. Không quảng cáo khêu gợi quá mức, không chiến dịch rầm rỗ với người nổi tiếng. Không có cảnh Johnny Depp bước đi giữa sa mạc cùng một con báo CGI để quảng bá Dior Sauvage. Sức hút của Le Labo nằm ở nguyên liệu, được pha chế và đóng chai ngay trước mắt khách hàng đúng như cái tên “Le Labo”, nghĩa là “phòng thí nghiệm” trong tiếng Pháp. Và dĩ nhiên, cảm giác “ai biết thì sẽ hiểu” cũng hấp dẫn không kém với những người thích khám phá một mùi hương nước hoa được cá nhân hóa.

Các mùi hương của hãng có giá khoảng 240 USD cho chai 50ml mang tinh thần hiện đại, tập trung vào nguyên liệu thô được phối theo cách giản lược. Santal 33 là kiểu nước hoa mà giới mộ điệu gọi là “skin scent”: Mùi hương không lan tỏa quá mạnh mà nằm sát trên da. Thé Noir 29 và Another 13 cũng nổi tiếng không kém. Khi khách hàng hỏi một nhân viên bán hàng hay theo cách Le Labo gọi là “soul” tại cửa hàng Williamsburg rằng đâu là những mùi bán chạy nhất, người nhân viên ấy chỉ ngay vào ba chai đặt giữa quầy trưng bày.

Theo thời gian, hình tượng gắn với Le Labo bắt đầu kết tinh thành một “kiểu người” rất cụ thể. Nếu bạn hỏi ai đó rằng nước hoa Le Labo có mùi thế nào, rất có thể họ sẽ không mô tả hương thơm, mà mô tả một con người: Một đồng nghiệp chỉ mặc denim Nhật Bản, hay một “life coach” giúp chúng ta chữa lành tâm trí.

Le Labo không còn là biểu hiện chân thực của gu cá nhân nữa, dấu vết mùi hương ấy dần hòa nhập đại chúng. Việc Estée Lauder mua lại Le Labo với giá 60 triệu USD năm 2014 và nhanh chóng mở rộng quy mô toàn cầu càng khiến điều đó rõ rệt hơn. Năm 2020, khi chúng ta đã gắn bó với một mùi hương đặc biệt như Santal 33 từ rất sớm, rồi đột nhiên ngửi thấy nó trên khắp mọi người, cảm giác như một phần bản sắc của mình bị tước đi.

Nhưng sự châm biếm đôi khi khiến chúng ta quên mất rằng đã từng có lúc Le Labo thực sự là biểu tượng phong cách. Nó đại diện cho tất cả công sức và tiền bạc cần bỏ ra để tạo nên vẻ ngoài tưởng như rất tự nhiên, rất không cố gắng được xem như tinh thần của thập niên 2010. Có lẽ những người từng yêu Santal 33 từ ban đầu vẫn sẽ luôn giữ một chút tình cảm dành cho mùi hương ấy và những ký ức mà nó gợi lại về một giai đoạn rất cụ thể trong cuộc đời.

Khi Le Labo trở thành “mùi hương của sự sành điệu”, vô số bản sao và những mùi tương tự với nốt hươn khói, gỗ, xạ hương, áp lên da bắt đầu xuất hiện, càng củng cố vị thế của kiểu hương này trong văn hóa đại chúng. Maison Louis Marie No.04 Bois de Balincourt, Functional Fragrance của The Nue Co., Woody Sandalwood của Dossier hay Bois de Santal của Quince đều được xem là những lựa chọn thay thế hợp lý cho Santal 33. Gần đây, Le Labo thậm chí còn xuất hiện tại Costco với mức giá chỉ 99 USD dành cho một kiểu “câu lạc bộ thành viên” hoàn toàn khác.

Nếu Le Labo từng là mùi hương đại diện cho thời kỳ hoàng kim của thế hệ Millennials, thì có lẽ kỷ nguyên ấy cũng đang dần khép lại. Khi văn hóa ngày càng được dẫn dắt bởi thế hệ trẻ hơn, quan niệm về mùi hương cá nhân cũng bắt đầu phân nhánh. “Mùi hương đặc trưng” đang nhường chỗ cho “tủ quần áo nước hoa” – Nơi mỗi tâm trạng, địa điểm hay dịp khác nhau lại đi kèm một mùi hương khác nhau. Con người vốn chứa đựng nhiều phiên bản và bộ sưu tập nước hoa cũng vậy.

Hình tượng Le Labo rồi cũng dần mất đi cảm giác “riêng tư” mà những người yêu nó thuở ban đầu từng nâng niu. Từ một mùi hương gắn với số ít người trẻ sống tinh tế và có gu riêng, Le Labo trở thành thứ hiện diện ở khắp nơi, quen thuộc đến mức gần như ai cũng từng bắt gặp. Nhưng, có lẽ điều thú vị nhất là ngay cả khi không còn độc bản, nó vẫn khiến người ta nhớ đến một kiểu cảm xúc rất cụ thể. Không hẳn là sự sang trọng, cũng không hoàn toàn là sành điệu, mà là ký ức về một thời kỳ ai cũng cố sống như thể mình là nhân vật chính trong một bộ phim indie của New York – Những căn hộ ánh đèn vàng, những buổi sáng cuối tuần chậm rãi, những mối quan hệ mập mờ kéo dài quá lâu và những con người luôn cố tỏ ra bất cần dù sâu trong lòng chỉ muốn được thấu hiểu.

library

agungtoyota.co.id