Home MF Society Male Icon Vodcast Ep2 – Vĩnh Thích Ăn Ngon: “Tôi không cứu quán ăn, tôi chỉ giúp họ được nhìn thấy”
Tôi chưa bao giờ nghĩ là tôi sẽ đạt được giải thưởng này. Đó là một phần thưởng rất là lớn. Sự ghi nhận đó bản thân nó đã là một động lực, thôi thúc tôi phải cố gắng nhiều hơn trong thời gian tới.
Tôi vốn là sinh viên của một trường nghệ thuật. Sau khi tốt nghiệp, như nhiều người làm sáng tạo khác, tôi bắt đầu xây dựng hình ảnh của mình trên các nền tảng, trong đó có TikTok. May mắn là giai đoạn đầu làm food review, tôi được khán giả đón nhận nhờ sự chân thật và khẩu vị khá “miền Trung”, nên mọi người dễ đồng cảm hơn.

Nhưng sau một thời gian, tôi nhận ra chỉ review thôi thì chưa đủ với mình. Tôi bắt đầu tự hỏi mình thật sự muốn làm gì. Và lúc đó tôi nghĩ về Sài Gòn – một thành phố đã không bỏ rơi mình suốt những năm qua. Từ suy nghĩ đó, tôi thực hiện những dự án như “Sài Gòn ăn sáng chưa”, “Sài Gòn đêm ăn gì” để tri ân những cô chú bán hàng rong, những người lao động bình dị giữa thành phố này.
Rất nhiều lần. Không chỉ bối rối mà có lúc tôi còn hoang mang và tự đặt câu hỏi cho chính mình. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng ẩm thực vốn dĩ không có một đáp án tuyệt đối. Mỗi vùng miền, mỗi người sẽ có một khẩu vị và cách cảm nhận khác nhau. Tôi hiểu rằng mình không thể làm hài lòng tất cả mọi người. Điều duy nhất tôi có thể làm tốt là trung thực với cảm nhận của bản thân và với “chữ ngon” của mình.

Tôi nghĩ những điều đó không chỉ đúng với riêng tôi mà còn đúng với rất nhiều người trẻ hiện tại. Nếu ngày xưa tôi không thất bại với quán ốc của mình, có lẽ tôi sẽ không thật sự hiểu cảm giác của những quán ăn vắng khách hay những người đang chật vật để tồn tại. Và cũng từ những trải nghiệm đó mà tôi làm series “Khởi nghiệp niềm tin”, vì mình có sự đồng cảm thật sự với họ.
Còn chuyện đi một mình, tôi nghĩ ai trên hành trình trưởng thành cũng phải trải qua. Nhưng chính khoảng thời gian đó khiến tôi biết trân trọng hơn con đường mình đang đi, những người mình gặp và tất cả những gì mình có hôm nay.
Tôi nghĩ mình may mắn vì hiện tại không quá áp lực về tài chính. Với tôi, đủ là được, không cần quá dư dả. Có lẽ vì vậy nên tôi vẫn giữ được sự thoải mái khi chọn lọc những nơi mình nhận lời review.
Trước khi làm một nội dung, tôi thường thử món rất kỹ và góp ý thẳng với quán về điều gì ổn, điều gì chưa ổn. Vì mình đi nhiều, ăn nhiều nên phần nào hiểu được khẩu vị của số đông, đặc biệt là các bạn trẻ. Nếu quán sẵn sàng lắng nghe và thay đổi, tôi sẽ quay lại trải nghiệm thêm lần nữa rồi mới quyết định làm nội dung.

Tôi luôn nghĩ không chỉ người xem mà cả quán ăn cũng cần được nhìn một cách công bằng. Vì vậy trước khi đăng một video, tôi thường cân nhắc rất kỹ những ảnh hưởng có thể xảy ra cho cả hai phía.
Có chứ. Đặc biệt là với những quán trong series “giải cứu”. Có thể đó không phải quán ngon nhất, nổi bật nhất hay sang trọng nhất. Nhưng phía sau món ăn lại là một câu chuyện khiến tôi đồng cảm.
Và tôi luôn nói rất rõ điều đó trong video. Ví dụ đây là một quán bún bò của cô chú người Huế đang vắng khách, hay một gia đình đang cố gắng duy trì việc buôn bán. Nếu ai hợp khẩu vị đậm đà hơn thì có thể ghé ủng hộ.
Tôi nghĩ ẩm thực vốn rất đa dạng, mỗi người sẽ có khẩu vị riêng. Điều quan trọng là mình trung thực với cảm nhận của mình và trung thực cả với câu chuyện mình đang kể.

Chắc chắn thời điểm đầu, nhiều người sẽ đến vì câu chuyện. Nhưng việc giữ họ quay lại hay không thì lại là câu chuyện của quán ăn. Tôi nghĩ mình chỉ giúp quán vượt qua những rào cản ban đầu để mọi người biết đến họ nhiều hơn. Còn sau đó, món ăn, chất lượng và cách quán vận hành mới là điều quyết định khách có ở lại lâu dài hay không. Và thật ra những series như “Khởi nghiệp niềm tin” tôi đều không nhận tiền, vì tôi muốn giữ nó đúng với tinh thần chia sẻ và đồng cảm ban đầu.
Khi bắt tay vào làm việc, tôi là người làm rất quyết liệt. Tính tôi khá nhanh, đôi khi đó là điểm chưa tốt. Nhưng ở những giai đoạn cần sự kịp thời, như lúc tôi vận động nhu yếu phẩm cho bà con miền Trung, nếu mình không nhanh thì mọi thứ sẽ không đến đúng lúc. Nên tôi nghĩ tính cách nào cũng có hai mặt, quan trọng là mình đặt nó đúng hoàn cảnh.
Thật lòng là tôi cũng từng tự hỏi điều đó rất nhiều lần nhưng đến giờ vẫn không có câu trả lời rõ ràng. Tôi bắt đầu có một công việc ổn định khá muộn, khoảng 25 tuổi. Trước đó tôi đã trải qua rất nhiều công việc khác nhau để mưu sinh. Có lẽ vì vậy mà tôi rất trân trọng con đường hiện tại. Và cũng vì mọi thứ đến với mình theo cách quá bất ngờ nên nếu ngày đó không “viral”, tôi thật sự không biết cuộc đời mình sẽ rẽ sang hướng nào nữa.

Thật ra từ trước đến nay tôi luôn khá rõ ràng với những hoạt động cộng đồng của mình. Tôi không nhận tiền quyên góp mà chỉ nhận nhu yếu phẩm, và phần chi phí vận chuyển hay hỗ trợ thì bản thân tôi tự lo. Có lẽ vì ngay từ đầu mình đã xác định rất rõ nên đến bây giờ tôi không bị lăn tăn quá nhiều trước những ý kiến bên ngoài.
Nhưng phải đến khi trực tiếp đi vào vùng lũ ở miền Bắc, tôi mới thật sự cảm nhận được sự mất mát lớn đến mức nào. Mọi thứ ngoài thực tế khác hoàn toàn với những gì mình nhìn qua màn hình từ cảnh hoang tàn, mùi ẩm mốc của mùa màng hư hại đến không khí nặng nề sau thiên tai.

Chính những điều đó khiến tôi nhận ra rằng đôi khi sự có mặt trực tiếp vẫn rất quan trọng. Không chỉ là trao quà, mà còn là cảm giác mình thật sự được đứng cạnh và chia sẻ với người dân ở thời điểm họ cần nhất.
Bên cạnh đó, tôi nghĩ điều quan trọng nhất là mình phải thật với chính mình trước. Tôi không phải kiểu người thích diễn hay cố tạo ra một hình ảnh khác với con người thật. Có lẽ vì vậy mà sự chân thành của mình phần nào được mọi người cảm nhận tự nhiên hơn, thay vì phải cố chứng minh.
Tôi nghĩ là không. Với tôi, ở giai đoạn đầu điều quan trọng nhất vẫn là nội dung và sự đồng cảm với khán giả. Thương hiệu cá nhân chỉ thật sự hình thành khi mọi người đã biết bạn là ai, hiểu bạn theo đuổi điều gì và tin vào những gì bạn làm. Còn lúc mới bắt đầu, nếu nghĩ quá nhiều về việc xây dựng hình ảnh, đôi khi mình sẽ mất đi sự tự nhiên. Tôi nghĩ cứ làm những điều gần gũi, chân thật và đều đặn trước đã. Khi khán giả đủ hiểu mình, thương hiệu cá nhân sẽ tự hình thành sau đó.

Tôi nghĩ điều đó đúng nhưng không hoàn toàn. Vì mỗi nền tảng đều có xu hướng và cách vận hành riêng, nếu mình không chịu học, không chịu thay đổi thì rất khó để đi tiếp.
Tôi làm TikTok gần 6 năm rồi và từng có giai đoạn rất áp lực khi thấy mọi người quá giỏi, edit quá nhanh, bắt trend quá tốt. Nếu mình không học cách thích nghi, không hiểu nền tảng hay không biết lồng những xu hướng đó vào nội dung của mình thì sẽ khó được chú ý.
Nhưng tôi nghĩ thích nghi không đồng nghĩa với đánh mất bản thân. Mình có thể thay đổi cách thể hiện, nhưng điều cốt lõi trong nội dung và cá tính của mình thì vẫn phải còn ở đó.
————–
VỀ VODCAST CODE OF LEGACY
Di sản không chỉ là những điều xa xỉ hay hữu hình, mà là giá trị được tích lũy có chọn lọc qua thời gian, trong từng hành động, từng sáng tạo, từng nỗ lực để tạo nên khác biệt. Đây là hành trình gặp gỡ những con người dùng bản lĩnh và sáng tạo để định hình dấu ấn riêng, thiết lập tiêu chuẩn mới, và lan tỏa tinh thần Việt ra thế giới.
Mỗi hành trình là một mảnh ghép của di sản.
Và dù bạn là ai, bạn cũng đang góp phần viết tiếp di sản ấy, của hôm nay và của mai sau.
Men’s Folio, tạp chí quốc tế về thời trang và phong cách sống dành cho quý ông sành điệu, có bề dày hơn 25 năm kể từ ngày thành lập đầu tiên vào năm 1997 tại Singapore. Men’s Folio mang sứ mệnh quảng bá tài năng châu Á, cũng như xu hướng thời trang nổi bật nhất qua các mùa. Hiện ấn phẩm đã có mặt tại đa quốc gia, hoạt động mạnh mẽ ở các nước Đông Nam Á, và chính thức có mặt tại Việt Nam vào tháng 11/2020. Ấn phẩm Men’s Folio Vietnam hội tụ những bài viết tinh hoa, hình ảnh bắt mắt, giới thiệu những nhân vật danh tiếng của ngành công nghiệp thời trang và giải trí Việt Nam. Cùng cái nhìn tổng quan về xu hướng, thời trang và phong cách sống nổi bật nhất dành cho phái mạnh theo từng mùa/năm.
Copyright © 2024 Luxuo Media Vietnam. All Rights Reserved. Website Developed by Tony Toàn