Home Drink-In Phan Cao Duy Hiếu – Quán quân SIP Supernova Global Final 2026: Từ Đà Nẵng đến sân khấu cocktail toàn cầu

Lúc đó tôi chỉ muốn khóc thôi. Có quá nhiều đêm không ngủ, quá nhiều lần tự nghi ngờ bản thân để rồi khoảnh khắc được xướng tên như thể đã trả lời cho tất cả những câu hỏi trước đó. Nhưng điều đầu tiên hiện lên trong đầu tôi lại không hẳn là chiến thắng, mà là hai tiếng Việt Nam. Khi nghe tên đất nước mình vang lên ở một sân khấu quốc tế như vậy, cảm giác ấy thật sự rất khó diễn tả.
Với cộng đồng bartender Việt Nam, tôi mong đây sẽ là một “cú hích” nhỏ nhưng đủ để mọi người tin rằng chúng ta hoàn toàn có thể đi xa hơn nữa. Dù Việt Nam còn là thị trường trẻ so với thế giới, tôi tin Việt Nam sẽ rạo ra thật nhiều dấu ấn mới và kỳ tích mới sau lần “mở bát” này.

Còn với riêng tôi, đây là cột mốc lớn nhưng cũng chỉ mới là bước đầu. Nó củng cố niềm tin cho tôi rằng miễn là mình cố gắng và kiên trì thì mọi thứ đều có thể. Tôi muốn tiếp tục đi thật xa theo cách tử tế nhất: Học thêm mỗi ngày, làm nghề tốt hơn mỗi ngày, rồi mang những điều đẹp nhất của Việt Nam giới thiệu với bạn bè thế giới.
Tôi là người vừa theo đuổi sự logic vừa sống rất “cảm xúc” nên tôi tiếp cận đề bài này với hai hướng đối lập. Một bên là những gì có thể đo, thấy, chạm, nếm được; bên còn lại là những thứ chỉ cảm nhận thôi chứ không thể khái niệm hóa. Tôi tìm giao điểm giữa hai phương diện đối lập đó, rồi đem văn hoá, nguyên liệu, con người Việt Nam đặt vào, vậy là ra một thứ vừa chân thật vừa có hồn.

Ở vòng chung kết Việt Nam, tôi quyết định đưa AI vào trải nghiệm cocktail như một cách tạo ra sự tương phản. AI có thể rất giỏi về dữ liệu, độ chính xác hay những tiện ích công nghệ, nhưng có một điều nó vẫn chưa thể thay thế được: Cảm xúc của con người và sự tận tâm mà một bartender gửi gắm vào từng ly cocktail. Tôi muốn mang sự đối lập đó lên sân khấu để biến phần thi thành một câu chuyện nhiều lớp lang, thay vì chỉ đơn thuần là phô diễn kỹ thuật pha chế.
Ngay cả thức uống tôi chọn hôm đó cũng đi theo tinh thần ấy. Tôi sử dụng nguyên liệu tươi 100%, thay vì chạy theo những công nghệ hiện đại hay các quy trình tối ưu hóa. Tôi chọn lùi lại một bước để mang đến cho khách hàng sự tươi mới trong hương vị và cả năng lượng của khoảnh khắc dù nó “tốn thời gian” và “không ổn định”.
Tôi tin điều đó mới làm chúng ta biết trân quý khoảnh khắc khi mọi thứ còn “tươi mới” và cho tôi thấy mình đang “có giá trị” với nghề.

Cả hai đều chạm tới cảm xúc nhưng theo những cách khác nhau. Showmanship sẽ khiến người ta trầm trồ và choáng ngợp vì nghệ thuật trình diễn, còn trải nghiệm cảm xúc sẽ tạo được sự kết nối và thấu hiểu. Ranh giới nằm ở chỗ mỗi bartender chọn tập trung vào hướng nào thôi. Tôi thì hơi tham lam một chút nên cố làm tốt cả hai. Mỗi ngày một chút, chưa giỏi đâu nhưng vẫn đang cố gắng.
Đó chính là sự gần gũi chân thành, mộc mạc và hiếu khách. Người Việt mình thường không quá đặt nặng màu da, giới tính hay tuổi tác, mà luôn đối đãi với nhau như những người bạn, những người anh em đáng quý. Ngoài ra, tôi cũng thấy Việt Nam có quá nhiều nét văn hóa thú vị. Mỗi lần kể về ẩm thực, cà phê, đời sống đường phố hay nhịp sống ở Đà Nẵng, bạn bè quốc tế đều rất tò mò và muốn có dịp ghé thăm. Nên nhiều khi tôi đùa rằng chắc sắp tới mình thành “đại sứ du lịch không lương” cho ngành này ở Đà Nẵng mất thôi, vì cứ gặp ai cũng muốn rủ họ tới Việt Nam chơi hết.

Việt Nam mình có thể vẫn còn là một thị trường khá trẻ nếu so với nhiều quốc gia có lịch sử cocktail lâu đời, nhưng tốc độ phát triển thì rất nhanh. Điều tôi trân trọng nhất là thế hệ bartender trẻ hôm nay được thừa hưởng sự tận tâm, chỉn chu và tình yêu nghề từ các anh chị đi trước.
Dựa trên nền tảng và sự thẩm thấu đó, chúng tôi cố gắng mang thêm vào đó sự sáng tạo, nhạy bén và nguồn năng lượng của thế hệ mình. Tôi nghĩ thế giới đang bắt đầu nhìn bartender Việt Nam khác hơn trước, không chỉ là những người làm đồ uống tốt, mà là những cá tính có màu sắc riêng trong phong cách phục vụ và cả nghệ thuật trình diễn.

Sự tò mò nguyên thủy đó thật sự đã dẫn tôi đi rất xa. Từ ly cà phê này sang ly cà phê khác, từ cocktail này sang cocktail khác, từ một chai rượu đến những vùng đất, nền văn hóa và con người hoàn toàn khác nhau. Càng trải nghiệm, tôi càng thấy thế giới này thú vị. Mà càng thấy thú vị thì lại càng tò mò hơn. Nó cứ như một vòng lặp vậy, càng đi càng muốn khám phá tiếp.
Nó giúp tôi trưởng thành hơn về mặt cảm xúc, và quan trọng nhất là dạy tôi lòng biết ơn và tôn trọng mọi trải nghiệm, dù giống hay khác với văn hoá của mình.
Thế hệ chúng tôi đang mạnh dạn hơn rất nhiều. Thế hệ trẻ có lợi thế về công nghệ, nên việc tự học và trau dồi dễ hơn bao giờ hết. Nhưng điều tôi thích nhất không phải là việc chúng tôi đang cố gắng để giỏi hơn mỗi ngày, mà là tự tin hơn vào nội lực bản thân. Ai cũng muốn thử, muốn va chạm, muốn tự viết câu chuyện riêng của mình. Tinh thần đó với tôi là bước tiến quan trọng nhất.

Câu chuyện nguyên liệu và văn hoá thì quốc gia nào cũng có, và các anh chị tiền bối Việt Nam mình cũng đã khai thác rất tốt rồi. Nên tôi nghĩ “khoảng trống tiềm năng” là sự giao thoa, giữa các vùng miền, giữa các dân tộc Việt Nam, hoặc giữa Việt Nam với thế giới. Những lớp giao thoa đó nếu được kể khéo sẽ tạo ra trải nghiệm vừa thân thuộc vừa lạ lẫm, rất Việt mà cũng rất mới.

Tôi để ý rằng người Việt mình thường rất quan tâm đến những chi tiết nhỏ từ cách hỏi han, nhớ khẩu vị khách, cho tới cách mình tạo cảm giác gần gũi trong một cuộc trò chuyện ngắn ở quầy bar. Và tôi tin chính những điều nhỏ như vậy mới là thứ chạm sâu nhất vào cảm xúc của một người.

Khi khách hàng thật sự rung động bởi trải nghiệm đó, họ sẽ nhớ rất lâu, không chỉ nhớ bartender hay ly cocktail họ từng uống, mà còn nhớ cả cảm giác về con người và văn hóa Việt Nam. Và đó là thứ mà đôi khi không một chiến dịch quảng cáo nào có thể thay thế được.
Điều tôi muốn thế giới nhớ về bartender Việt Nam là dù tụi mình còn khá trẻ về thâm niên, nhưng tinh thần ham học hỏi và sự tận tâm trong từng chi tiết thì không hề thua kém bất kỳ ai. Và quan trọng hơn hết, người Việt mình vốn có tinh thần gắn kết rất mạnh. Chúng tôi sẽ không đi một mình, mà sẽ cùng nhau bước ra thế giới, để lại dấu ấn và cùng nhau đi thật xa.

Nếu Việt Nam vẫn còn là một thị trường trẻ so với thế giới, thì Đà Nẵng lại giống như “người em út” khi đặt cạnh những thành phố cocktail lớn trong nước. Nhưng làm em út đôi khi cũng có cái hay, vì được quan sát, học hỏi từ những anh chị đi trước rồi phát triển theo cách riêng của mình.
Tôi thiết kế Half Half – Cocktail &More và kể chuyện qua cocktail cũng theo tinh thần đó: Đủ đơn giản để bất kỳ ai cũng có thể tiếp cận nhưng vẫn có chiều sâu đủ để người ta muốn khám phá thêm. Mục tiêu cuối cùng vẫn là góp phần xây dựng một cộng đồng yêu cocktail tại Đà Nẵng, dù còn khiêm tốn nhưng bền bỉ và có bản sắc riêng.
Cảm ơn những chia sẻ của bạn.
Men’s Folio, tạp chí quốc tế về thời trang và phong cách sống dành cho quý ông sành điệu, có bề dày hơn 25 năm kể từ ngày thành lập đầu tiên vào năm 1997 tại Singapore. Men’s Folio mang sứ mệnh quảng bá tài năng châu Á, cũng như xu hướng thời trang nổi bật nhất qua các mùa. Hiện ấn phẩm đã có mặt tại đa quốc gia, hoạt động mạnh mẽ ở các nước Đông Nam Á, và chính thức có mặt tại Việt Nam vào tháng 11/2020. Ấn phẩm Men’s Folio Vietnam hội tụ những bài viết tinh hoa, hình ảnh bắt mắt, giới thiệu những nhân vật danh tiếng của ngành công nghiệp thời trang và giải trí Việt Nam. Cùng cái nhìn tổng quan về xu hướng, thời trang và phong cách sống nổi bật nhất dành cho phái mạnh theo từng mùa/năm.
Copyright © 2024 Luxuo Media Vietnam. All Rights Reserved. Website Developed by Tony Toàn