Prada tung chiến dịch độc lạ mùa Xuân Hè 2026

  • by Thai Khang Pham
  • March 27, 2026

Prada tiếp tục triển khai chương hai của chiến dịch Xuân Hè 2026.

Sau “act one” mang tính chất đối thoại về hình ảnh, “act two” đưa người xem bước vào một không gian siêu thực hơn, nơi thời trang không còn đứng độc lập, mà bị kéo vào một hệ quy chiếu phức tạp về nhận thức và danh tính.

Lần này, Prada bắt tay cùng nghệ sĩ đương đại người Mỹ Jordan Wolfson, nổi tiếng với những tạo vật độc lạ. Xuất hiện trong chiến dịch là dàn gương mặt quen thuộc như Hunter Schafer, Damson Idris, Nicholas Hoult, Carey Mulligan, Liu Wen… nhưng họ không còn là trung tâm bởi hình tượng xung quanh họ là những sinh vật kích thước thật, mang hình hài giống chim, gợi nhớ đến văn hóa đại chúng nhưng được đẩy sang một chiều kích khác: Vô danh, phi thực và có phần mơ hồ.

Chúng không đứng yên như đạo cụ, mà tương tác trực tiếp với dàn khách mời, thậm chí bắt chước dáng pose, ánh nhìn và chuyển động. Một sự phản chiếu — Nơi con người nhìn thấy chính mình, nhưng không hoàn toàn nhận ra bản thân.

Trong đoạn video do Oliver Hadlee Pearch thực hiện, ranh giới giữa người và “phi-người” tiếp tục bị xóa nhòa. Dàn cast đồng thanh lặp lại câu nói: “I, I, I, I am…” — một mệnh đề bị cắt ngang có chủ ý. Prada không đưa ra định nghĩa, mà để lại khoảng trống cho người xem tự hoàn thiện. Trong bối cảnh thời trang ngày càng gắn với việc xây dựng hình ảnh cá nhân, câu hỏi đặt ra trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết: Chúng ta đang thể hiện bản thân, hay đang “mặc” lên một phiên bản được tạo dựng?

Nếu “act two” xoáy vào bản ngã và sự biến dạng của nhận thức, thì “act one” trước đó hợp tác cùng Anne Collier lại tiếp cận theo hướng meta, khi đặt hình ảnh thời trang vào chính một lớp hình ảnh khác. Hai chương, hai cách kể, nhưng cùng chung một chiến lược: Phá vỡ cấu trúc quen thuộc của quảng cáo.

Với Prada, chiến dịch không còn là công cụ để trình bày sản phẩm một cách trực diện. Thay vào đó, nó trở thành một không gian mở — Nơi hình ảnh, nghệ thuật và thời trang giao thoa, buộc người xem phải tham gia vào quá trình diễn giải. Có lẽ, chính sự “không hoàn chỉnh” trong câu nói “I am…” lại là tuyên ngôn rõ ràng nhất: Danh tính, cũng như thời trang, luôn trong trạng thái chuyển động.

library