Home Music & Film Minh Kha: “Không phải thất bại, điều khiến tôi chạnh lòng là phải rời bỏ chính mình”

Minh Kha là người mẫu, ca sĩ đang hoạt động trong lĩnh vực giải trí Việt Nam, được biết đến rộng rãi sau khi giành danh hiệu Á quân “The Next Gentleman – Quý ông hoàn mỹ 2022”. Sau cuộc thi, anh tích cực hoạt động trong lĩnh vực thời trang, đồng thời từng bước mở rộng sang âm nhạc với dòng ballad mang màu sắc trưởng thành, lãng mạn.
Năm 2025 đánh dấu bước chuyển quan trọng khi anh phát hành hai sản phẩm âm nhạc, cho thấy sự nghiêm túc và định hướng lâu dài với con đường ca hát. Cùng năm, anh đạt được những dấu mốc cá nhân đáng chú ý về đời sống và hợp tác thương hiệu, đồng thời lên kế hoạch ra mắt ca khúc Hoa ngữ lời Việt do chính mình sáng tác. Không lựa chọn con đường phát triển ồn ào, Nguyễn Minh Kha kiên định với chiến lược đi chậm nhưng bền bỉ, tập trung vào chất lượng nghệ thuật và giá trị cá nhân.

Hành trình của tôi có thể giống như một đường vòng khá dài. Tôi bắt đầu với vai trò người mẫu, sau đó rẽ sang diễn xuất và bây giờ lại dồn toàn lực cho âm nhạc. Mỗi lần chuyển hướng như vậy, gần như bản thân phải bắt đầu lại từ con số 0, lại học, lại va vấp, lại chứng minh mình không phải “tay ngang”. Một con đường liên tục tự phá và tự xây. Bản thân tôi cũng không phải là người gây sự chú ý bằng mọi giá, không drama, không scandal, không cố tạo một phiên bản “ồn ào” để phù hợp với thị trường. Điều đó khiến chính mình ít được nhắc đến hơn, nhưng đổi lại tôi giữ được sự bình tĩnh và cái nhìn thực tế vào con đường lâu dài. Showbiz không chỉ cần tài năng, nó còn là sự tính toán, kinh tế, thời điểm và mức độ sẵn sàng đánh đổi. Có những thứ tôi chưa sẵn sàng để đánh đổi, cho nên đến hiện tại bản thân chưa trở thành một cái tên quá nổi bật cũng là điều dễ hiểu.
Khoảnh khắc khiến tôi chạnh lòng nhất không phải là một thất bại cụ thể, mà là những lần nhận ra mình phải từ bỏ một phiên bản của chính mình. Khi rời khỏi vai trò người mẫu để thử sức với diễn xuất, tôi biết mình đang bước ra khỏi vùng mà mình từng được công nhận. Khi tiếp tục chuyển sang âm nhạc, cảm giác đó lặp lại, giống như phải liên tục nói lời tạm biệt với chính mình, một thứ mình từng vất vả dựng xây nên.
Nhiều lần, khi chững lại, tôi tự hỏi: Nếu mình kiên định với một con đường từ đầu, liệu mọi thứ có khác không? Nhưng tôi tự trấn an: “Mỗi chặng đường đều dạy mình một kỹ năng và một góc nhìn mà hôm nay mình đang mang theo và mình đủ trưởng thành để chịu trách nhiệm cho mỗi lựa chọn của mình”. Nên tôi lại tiếp tục hành trình của mình. Tôi đã mông lung suốt những năm sự nghiệp của mình, và tôi không muốn vòng lặp luẩn quẩn ấy cứ lặp lại khiến chính mình mất niềm tin vào bản thân nữa.



Danh hiệu giúp tôi được biết đến, nhưng để trở thành dấu ấn lâu dài thì cần nhiều hơn thế. Phải thừa nhận tính cách của tôi khá điềm đạm, nhạt và làm việc theo cảm tính nhiều hơn là chiến lược, khiến bản thân cần nhiều thời gian hơn để tạo dấu ấn trong lòng khán giả.
Không phải có từng hay chưa, mà đó luôn là cảm giác mà tôi đối diện hằng ngày của những năm trước. Nhiều khi anh tự hỏi: “Liệu tính cách của mình có thực sự phù hợp với showbiz hay không?”. Trong tôi có rất nhiều sự mâu thuẫn, thích được bình yên nhưng mong muốn nổi tiếng, thích được chú ý nhưng ngại thể hiện cá tính. Dần dần, bản thân chấp nhận sự nhạt của mình. Tôi tự hiểu rằng, mỗi cá thể là một tính cách, một màu sắc, kể cả màu trắng trong bảng màu cũng là một màu sắc không thể thiếu. Cho nên, tôi không chạy theo ồn ào để tìm kiếm sự chú ý, tôi chọn là chính mình để những người cùng thích màu trắng, cùng cảm nhận được rồi sẽ chọn ở lại. Tôi thừa hiểu rằng, khi được chú ý bởi những thứ không phải mình, rồi lâu dần những sự chú ý thoáng qua ấy cũng rời đi. Vậy nên, tôi cứ là tôi, dù mình có nhạt thì cũng sẽ có những khán giả thích gia vị nhạt healthy ấy.
Thị trường ngày càng ồn ào nhưng không phải khán giả nào cũng tìm kiếm sự ồn ào. Có những khán giả thích sự chân thành, sâu lắng và một người làm nghề nghiêm túc, tôi tin chỉ cần mình bền bỉ làm việc, sẽ luôn có khán giả đồng hành, dù đó có là số ít. Còn việc bị bỏ lại thì ai mà chẳng sợ, nhất là với người chưa có thành tựu quá nổi bật như tôi, nhưng thay vì sợ để đánh mất bản thân, tôi dùng sự sợ ấy làm lời nhắc, phải trở nên tốt hơn mỗi ngày, kiên định hơn mỗi ngày, dù có chậm thì cũng là chậm cho hành trình chắc chắn hơn phía trước.
Tôi sẽ áp lực nếu là tôi của trước đây, tôi từng được viral sau một chương trình, nên khi xuất hiện một làn sóng viral khác ập tới, bản thân phải suy nghĩ làm thế nào để duy trì sự chú ý cho mình. Nhưng bây giờ thì khác, suy nghĩ của mình thay đổi, cơ hội luôn chia đều và đúng cho mỗi người, mình cứ làm tốt việc của mình, khi cơ hội đến, mình sẽ nắm bắt để toả sáng.
Hiện tại tôi đã rõ và đủ tỉnh táo để biết bản thân muốn trở thành một nghệ sĩ như thế nào, thì tốc độ của người khác không còn là thước đo cho chính mình nữa. Tôi muốn tập trung vào bản thân anh nhiều hơn, bởi vì chắc gì mình được đặt vào hào quang ấy, mà mình được toả sáng như các bạn. Nên cần đúng chỗ thì mới đủ tự tin để thể hiện, mỗi con người đều có con đường riêng của mình. Nếu chỉ nhìn người khác mà đi, chắc chắn bản thân mình sẽ bị vấp ngã.
Bất lợi đầu tiên chắc chắn là về độ mới, không còn năng lượng của sự tươi trẻ, liều lĩnh. Bởi tôi không có nhiều thời gian để “sai” nữa. Người trẻ có thể thử, thật bại, làm lại nhiều lần. Còn tôi thì không còn thời gian cho sự vui chơi thử nghiệm nữa. Nhưng chính vì vậy lợi thế của tôi là sự rõ ràng, không còn làm nghề để chứng minh mình “có thể nổi tiếng”, mà để xem mình thật sự có thể đi được bao lâu.
Tôi biết mình phù hợp điều gì, không phù hợp gì, chịu đựng được điều gì và không còn cố trở thành một phiên bản nào đó để vừa mắt số đông. Nghệ sĩ trẻ cạnh tranh bằng sức bật, còn tôi cạnh tranh bằng độ chịu đựng. Nghề này không chỉ đi trong ánh sáng, mà còn phải có khả năng đi trong bóng tối đủ lâu mà không bỏ cuộc.



Tôi đã nằm trong độ U40 rồi, tôi nghĩ việc trở thành người đàn ông trưởng thành là điều thuận theo tự nhiên, bây giờ có muốn cá tính mình trẻ lại thì cũng không được. Nên đó là cá tính thật và cũng hình ảnh hợp lý nhất với anh hiện tại. Còn “buộc phải chấp nhận” nghe giống như anh không còn lựa chọn khác. Người trẻ loay hoay để tìm thấy bản ngã, hướng đi cho mình. Vậy khi tôi đã đi đủ lâu để tìm thấy được điều đó thì bản thân nên bước đi một cách tự tin hơn chứ, đúng không?
Hình ảnh hiện tại của tôi cũng không quá già, trẻ hoá nhưng ở mức độ nào, nếu còn phù hợp với con người tính cách, thì tôi không ngại ứng dụng vào cho mỗi lần xuất hiện. Nếu trẻ ở đây là quần áo thật hầm hố, mái tóc thật nhiều màu thì chắc cái đấy hơi trẻ quá so với màu sắc âm nhạc với tính cách của anh. Đường hẹp cũng có cái dễ chịu của nó. Ít ồn ào, ít so sánh và những người ở lại thường ở lại vì họ thật sự hiểu mình, không phải vì mình đang theo xu hướng. Điều đó đúng với anh hiện tại hơn.
Nếu tôi chỉ cần hiệu ứng để tồn tại, có lẽ bản thân đã dừng rồi. Nhưng tôi nhận ra mình buồn không phải vì bài hát không hit, mà vì mình chưa làm được thứ khiến bản thân hài lòng nhất. Tôi đến với âm nhạc, xây dựng nó từ những điều nhỏ nhất và mới nhất nên đôi khi trải nghiệm của tôi với âm nhạc chưa đủ sâu để hiểu và làm ra một sản phẩm tốt nhất. Tôi vừa hoài nghi, vừa đi tiếp. Không quyết tâm hừng hực mà là kiểu quyết định lặng lẽ của người đã đầu tư quá nhiều để quay đầu trở nên vô nghĩa. Tôi không chắc mình sẽ thành công lớn. Nhưng chắc một điều, nếu dừng lại, tôi sẽ tự hỏi “Nếu mình cố thêm chút nữa thì sao”. Và tôi không muốn sống với câu hỏi đó.
Nếu là “phép thử” thì tôi đã không làm đến mức này. Thử nghĩa là mình vẫn giữ sẵn một đường lui cho mình, không ổn thì quay lại cái cũ. Còn âm nhạc với tôi giống như bước sang một căn phòng khác rồi đóng cửa phía sau. Không phải vì liều, mà vì nếu cứ đứng giữa hai bên thì mình sẽ không bao giờ thuộc về bên nào. Mọi người sẽ gọi tôi là người mẫu, diễn viên hay ca sĩ nếu tôi cứ liên tục không nhất quán con đường của mình. Tất nhiên, tôi không dám nói đây là đam mê từ nhỏ kiểu sống chết vì âm nhạc. Tôi đến với nó khá muộn, sau khi đã đi qua người mẫu, diễn xuất, rồi cả những khoảng thời gian loay hoay không biết mình thực sự muốn gì. Nhưng chính vì đến muộn nên tôi không còn lãng mạn hoá nó nữa. Tôi không chắc nó sẽ đưa mình đến đỉnh cao, nhưng tôi muốn trở thành người xứng đáng đứng trên sân khấu, dù quy mô lớn hay nhỏ. Nếu 5–10 năm nữa tôi vẫn còn hát, còn có người muốn nghe, thì anh coi đó là thành công rồi.
Tôi không còn dám đặt cược vào hai chữ “bứt phá” nữa, không phải vì thiếu tham vọng, mà vì tôi đã trải qua đủ nhiều năm nghĩ rằng “năm sau sẽ khác”, rồi nhận ra cuộc sống không vận hành theo deadline của mình. Những cú bật thật sự thường đến sau một quãng tích lũy dài đến mức người ngoài tưởng như mình đứng yên. Năm 2026, nếu phải chọn một từ, tôi sẽ chọn “rõ ràng” hơn là “bứt phá”. Rõ ràng về âm nhạc mình theo đuổi, về hình ảnh mình muốn giữ, về khán giả mình đang nói chuyện cùng. Trước đây tôi từng làm nhiều thứ với hy vọng cái gì đó sẽ trúng. Còn bây giờ, tôi muốn làm ít hơn nhưng đúng hơn.
Nếu phải chọn một điều bắt buộc phải thay đổi thì không phải ngoại hình, không phải phong cách, mà là mức độ hiện diện. Tôi nhận ra mình là kiểu người làm xong rồi rút vào im lặng. Không giỏi xuất hiện liên tục, không quen chia sẻ đời sống cá nhân, cũng không thích tạo ồn ào để giữ nhiệt. Nhưng thời đại này, im lặng quá lâu đồng nghĩa với việc mình tự xoá mình khỏi trí nhớ của khán giả. Nên nếu không muốn bị quên, tôi phải học cách nói lên câu chuyện và hình ảnh của mình, chứ không chỉ xuất hiện khi có sản phẩm.

Có chứ, ngoài 30 tuổi mà vẫn chưa thật sự tạo ra được ánh sáng cho riêng mình trong thị trường đầy người tài, biển người trẻ vươn lên mỗi ngày thì việc nghĩ mình không thể trở thành ngôi sao hạng là điều buộc tôi phải nghĩ đến. Và nếu điều đó xảy ra, tôi muốn mình được nhớ đến như là một người làm nghề nghiêm túc, không ồn ào nhưng có trách nhiệm với sản phẩm của mình và là người dám rẽ hướng, dám bắt đầu lại, dù biết mình không còn ở tuổi để làm sai.
Nói thật lòng, tôi không trách việc mọi người quên mình. Cuộc sống của ai cũng đầy những thứ mới mỗi ngày: Công việc, gia đình, rồi vô số gương mặt mới xuất hiện liên tục. Không ai có nghĩa vụ phải nhớ tới mình, nhất là khi mình không ở bên họ đủ thường xuyên. Tôi chỉ muốn nói: Cảm ơn vì đã từng dành thời gian cho Nguyễn Minh Kha, dù là rất ngắn. Trong nghề này, sự chú ý, dù nhỏ cũng là một món quà. Nếu ai đó đang dần quên tôi, bản thân không muốn níu kéo bằng những lời kêu gọi hay hờn trách nặng nề. Tôi chỉ mong một điều đơn giản là: nếu một ngày vô tình nghe lại một bài hát của tôi, hoặc thấy tôi xuất hiện ở đâu đó và cảm thấy “à, người này vẫn ở đây, vẫn còn làm nghề” thì như vậy là đủ rồi.
Men’s Folio, tạp chí quốc tế về thời trang và phong cách sống dành cho quý ông sành điệu, có bề dày hơn 25 năm kể từ ngày thành lập đầu tiên vào năm 1997 tại Singapore. Men’s Folio mang sứ mệnh quảng bá tài năng châu Á, cũng như xu hướng thời trang nổi bật nhất qua các mùa. Hiện ấn phẩm đã có mặt tại đa quốc gia, hoạt động mạnh mẽ ở các nước Đông Nam Á, và chính thức có mặt tại Việt Nam vào tháng 11/2020. Ấn phẩm Men’s Folio Vietnam hội tụ những bài viết tinh hoa, hình ảnh bắt mắt, giới thiệu những nhân vật danh tiếng của ngành công nghiệp thời trang và giải trí Việt Nam. Cùng cái nhìn tổng quan về xu hướng, thời trang và phong cách sống nổi bật nhất dành cho phái mạnh theo từng mùa/năm.
Copyright © 2024 Luxuo Media Vietnam. All Rights Reserved. Website Developed by Tony Toàn