M-Merging Face – Đạo diễn Ryan Nguyễn: “Khán giả Việt Nam cởi mở, nhưng vẫn rất khó tính”

  • by Thai Khang Pham
  • January 27, 2026

Khi đề cập đến câu chuyện sáng tạo nghệ thuật ở thị trường Việt Nam, đạo diễn Ryan Nguyễn cho rằng khán giả Việt Nam là điều mà anh muốn chinh phục đầu tiên. Họ rất cởi mở với những thứ mới mẻ và luôn mong muốn được thưởng thức những chương trình có chiều sâu nghệ thuật nhưng cũng rất khó tính, điều đó bắt buộc bản thân anh không được phép cẩu thả và tu bổ tư duy sáng tạo của bản thân trong những dự án mình tham gia.

Ryan Nguyễn là đạo diễn trẻ hoạt động trong lĩnh vực sân khấu và các dự án âm nhạc. Theo đuổi con đường nghệ thuật một cách bài bản và bền bỉ, anh có hơn 10 năm tiếp cận và làm việc trong môi trường sân khấu, trong đó nhiều năm tập trung học tập và tích lũy chuyên môn trước khi chính thức tham gia các dự án quy mô lớn tại Việt Nam.

Tốt nghiệp Đại học Sân khấu – Điện ảnh Hà Nội và tiếp tục hoàn thiện tư duy đạo diễn tại National Theatre Academy (London), Ryan Nguyễn hình thành cho bản thân cách tiếp cận sân khấu mang tính kể chuyện và cấu trúc rõ nét. Trải nghiệm học tập trong môi trường quốc tế giúp anh tiếp cận phương pháp dàn dựng đương đại, đồng thời nuôi dưỡng mối quan tâm với văn hóa bản địa và nghệ thuật trình diễn Á Đông – Nền tảng quan trọng trong tư duy sáng tạo của anh khi trở về Việt Nam.

Trên hành trình làm nghề, Ryan để lại dấu ấn qua nhiều chương trình nghệ thuật quy mô lớn như Đối thoại Trịnh Công Sơn – Tình yêu tìm thấy (Festival Huế 2024), Huế Symphony – Bản giao hưởng Cố đô, Đà Lạt Harmony – Tình sử Nam Tây Nguyên, Devotion – Attack on Titans Concert (2024–2025), BIDV Music Festival Emerald X – Chạm di sản, mở tương lai (2025) và mới nhất là GENFEST presented by MBillion (2025). Dù đảm nhiệm vai trò đạo diễn chương trình, đạo diễn sân khấu, phó đạo diễn hay cố vấn sáng tạo, anh luôn ưu tiên mạch cảm xúc và sự kết nối hài hòa giữa âm nhạc, ánh sáng và không gian. Ryan lựa chọn con đường làm nghề bền bỉ và có chọn lọc, xem mỗi chương trình như một trải nghiệm trọn vẹn — Nơi nghệ thuật, văn hóa và cảm xúc gặp nhau một cách tinh tế.

Với hơn 10 năm tiếp cận môi trường sân khấu trước khi đảm nhiệm các dự án lớn, đâu là giai đoạn hình thành nền tảng nghề nghiệp quan trọng nhất với anh và vì sao giai đoạn đó mang tính quyết định?

Tôi cảm thấy may mắn khi có cơ hội được tiếp xúc với môi trường sân khấu từ sớm và từ khi còn rất nhỏ đã được tham gia vào các hoạt động của sân khấu qua những vị trí từ vẫn hành đạo cụ, kéo rèm nhung, hay điều phối nghệ sĩ… Trong suốt hành trình ấy, qua mỗi ngày được ngắm nhìn sân khấu từ nhiều góc khác nhau, tình yêu sân khấu trong tôi mỗi lúc được nuôi lớn dần và từ đó quyết tâm thi tuyển vào trường Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Điều đó hình thành một ý chí quyết tâm phải tự xây dựng một nền tảng vững chắc và chính chuyên cho sự nghiệp của chính mình.

Việc học tập tại Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội và sau đó là National Theatre Academy tại London đã tạo ra những khác biệt nào trong tư duy đạo diễn và phong cách dàn dựng của anh?

Trên suốt hành trình học và làm nghề, “May mắn” là điều lớn nhất tôi luôn muốn nhắc đến. Và điều may mắn đầu tiên chính là tôi luôn có được những “người thầy” tuyệt vời và dẫn dắt tư duy cũng như hành trình làm nghệ thuật. Dù học tập ở Việt Nam hay tại Anh, điều lớn nhất tôi được chia sẻ, hướng dẫn để hình thành, cũng như khác biệt trong tư duy chính là “Giá trị cốt lõi” của mọi sản phẩm sáng tạo. Giá trị cốt lõi ấy có thể là nội dung câu chuyện, âm nhạc, hay lớp lang trình diễn và tuỳ thuộc vào từng dự án, nhìn nhận, nắm bắt giá trị cốt lõi ấy dưới góc độ nào điều đó tạo nên mọi sự khác biệt mang dấu ấn của đạo diễn.

Trong quá trình làm việc tại Việt Nam, anh áp dụng tư duy dàn dựng hiện đại ở quốc tế như thế nào để vẫn phù hợp với bối cảnh văn hóa, thẩm mỹ và khả năng tiếp nhận của khán giả trong nước?

Bản thân chỉ mới quay lại thị trường sau thời gian học tập khoảng 3 năm và trong 3 năm đó bản thân có được nhiều cơ hội để thử nghiệm những thứ mới mẻ trong dàn dựng tại thị trường Việt Nam. Tôi nghĩ điều quan trọng nhất đó là sự linh hoạt trong việc áp dụng tư duy dàn dựng trong nhiều bối cảnh khác nhau và phải luôn tìm được điểm giao thoa giữa câu chuyện kể và thủ pháp dàn dựng phù hợp với bối cảnh văn hoá Việt Nam và khán giả Việt Nam. Bởi nếu quá cố gắng “tung chiêu” có thể tạo ra sự gượng ép trong cách kể và khán giả sẽ rất khó để tiếp nhận.

Anh từng chia sẻ không chạy theo yếu tố thị giác thuần túy, vậy với anh, đâu là ranh giới giữa một sân khấu “đẹp” và một sân khấu “có chiều sâu nội dung”?

Đối với tôi sân khấu thì chắc chắn phải đẹp. Ranh giới ấy chỉ đơn giản nằm ở cách xây dựng câu chuyện và cách kể thông qua dàn dựng một cách khéo léo và có chủ đích cùng  việc sử dụng công năng và “cái đẹp” của sân khấu một cách có ý nghĩa. Một ví dụ điển hình như cùng một loại đèn, nhưng sử dụng lúc nào, hiệu ứng ra sao, cường độ sáng, góc chiếu thế nào để để khắc họa không gian kể chuyện, những điều đơn giản như vậy quyết định một sân khấu có nội dung và nội dung ấy có truyền tải được đúng và đủ tới khán giả hay không.

Khi bắt đầu một dự án hoặc concert quy mô lớn, tư duy sáng tạo của anh thường bắt đầu từ câu chuyện, âm nhạc, không gian hay đối tượng khán giả?

Đối với tôi chắc chắn sẽ luôn là câu chuyện muốn kể và đối tượng khán giả ta muốn truyền tải câu chuyện ấy và 2 điều đó luôn đi song song với nhau trong quá trình tư duy cá nhân. Và 2 điều đó được hình thành và phát triển thông qua nhiều yếu tố: Câu chuyện nghệ sĩ, câu chuyện âm nhạc, quy mô hay không gian tổ chức và khi bản thân đã hiểu được một đường hướng đúng thì tất cả yếu tố từ đó hình thành những cách thức dàn dựng sẽ phù hợp cho mỗi dự án.

Với các dự án, chương trình có chiều sâu nội dung, anh đánh giá vai trò của đạo diễn sân khấu khác gì so với đạo diễn các concert giải trí đại chúng?

Điều khó khăn và đối với tôi là sự vất vả trong những chương trình có tính đặc thù về chuyên môn, có tính hàn lâm đến từ việc làm sao để lan tỏa được đến với khán giả đại chúng. Người dàn dựng phải “may một lớp áo” làm sao phải vừa vặn mang trọn vẹn những nét đẹp của tính hàn lâm nhưng phải mới mẻ và đẹp đẽ tạo cảm giác hứng thú cho khán giả. Đó là điều khó nhất và quan trọng nhất. Song song đó việc phát triển kiến thức chuyên môn tương ứng với yêu cầu chương trình cũng là điều căn bản mà bản thân một người Đạo diễn phải đáp ứng.

Đâu là thách thức lớn nhất với một đạo diễn theo đuổi con đường thiên về chiều sâu nghệ thuật thay vì chạy theo xu hướng?

Đối với tôi thách thức lớn nhất đó chính là việc xác định tầm nhìn và chia sẻ tầm nhìn của mình đến với những người đồng hành, cả khán giả trong từng dự án. Bởi mỗi dự án với tôi không chỉ thực hiện bởi một người mà đó là sự góp sức của rất nhiều người. Song song đó không thể không nhắc đến đó chính là khán giả, việc phải liên tục tạo ra những sản phẩm chất lượng cao để thuyết phục khán giả không hề là câu chuyện đơn giản. Khán giả Việt Nam rất cởi mở với những thứ mới mẻ và luôn mong muốn được thưởng thức những chương trình có chiều sâu nghệ thuật nhưng cũng rất khó tính, điều đó bắt buộc bản thân tôi không được phép cẩu thả trong những dự án mình tham gia.

Khi tham gia những dự án mang tính thương mại hoặc sự kiện lớn, anh làm sao để giữ được tiếng nói cá nhân mà vẫn đáp ứng được mục tiêu truyền thông và thương mại của chương trình?

Bất kỳ một thương hiệu nào khi bỏ kinh phí để tổ chức những sự kiện hay dự án nghệ thuật chắc chắn họ sẽ đều đặt mục đích lan toả hình ảnh thương hiệu, câu chuyện thương hiệu lên hàng đầu, bởi một khi đã nhận lời những dự án lớn thì đề bài đầu tiên và quan trọng nhất mà người đạo diễn phải giải đề. Vậy nên theo tôi, đó là câu chuyện của sự cân bằng và góc nhìn đa chiều.

Bản thân tôi sẽ luôn bắt đầu bằng suy nghĩ trên 2 góc nhìn: Đầu tiên là góc nhìn của thương hiệu, thứ hai là góc nhìn của khách hàng. Khi đặt song song hai luồng suy nghĩ với nhau sẽ tìm ra được một đường hướng triển khai. Khi đã có hướng rồi thì tôi sẽ triển khai điều đó qua cách kể của vai trò đạo diễn dựa trên đường hướng đã đề ra, điều đó sẽ tạo nên được sự cân bằng giữa mục tiêu thương hiệu, tiếng nói nghệ thuật cá nhân và như vậy cũng sẽ dễ dàng thuyết phục khán giả, câu chuyện sẽ không mang cảm giác gượng ép.

Nghề đạo diễn như “đầu bếp” vậy, dù có trong tay bất kỳ nguyên liệu nào cũng phải xào nấu cho ra một món ăn ngon hay thậm chí là cả một bữa fine-dining cho thực khách của mình.

Sau nhiều dự án với các vai trò khác nhau, anh cảm nhận rõ nhất sự thay đổi nào trong tư duy nghề nghiệp của bản thân so với những ngày đầu mới bước vào lĩnh vực đạo diễn?

Sau một số dự án cộng tác với nhiều đơn vị tổ chức cũng như làm việc cùng nhiều ekip sáng tạo khác nhau thì điều tôi cảm thấy thay đổi lớn nhất ở bản thân chính là sự linh hoạt và điều tiết trong tư duy và sáng tạo so với một anh đạo diễn chập chững nhưng cũng không kém phần bảo thủ ban đầu.

Trong chặng đường tương lai, tôi nghĩ bản thân sẽ không ngừng cố gắng để mang đến cho khán giả những dự án chỉn chu, mọi thứ được hoàn thiện một cách bài bản với câu chuyện nghệ thuật chặt chẽ. Tiếp đến chính là tính độc bản của từng dự án, không có sự lặp lại và luôn mới lạ trong những dự án của bản thân.

Trong giai đoạn ngành công nghiệp giải trí tại Việt Nam phát triển mạnh, đâu là cơ hội và thách thức với anh?

Tôi cảm thấy may mắn vì thời gian bản thân chính thức bước chân vào thị trường sau thời điểm đại dịch, khi hàng loạt sự kiện lớn nhỏ khác nhau xuất hiện khá nhiều nên cơ hội được tham gia vào những dự án là sự may mắn. Đối với tôi cơ hội luôn ở đó, khán giả luôn ở đó chỉ có điều là mình có thể nắm bắt được hay không.

Song song với điều đó là thách thức vô cùng lớn như về tiêu chuẩn sáng tạo sẽ càng ngày phải được nâng cao, kiến thức, kỹ năng, tư duy phải được tu bổ liên tục và quy trình sáng tạo phải luôn được chuyên nghiệp hoá để đáp ứng với dòng chảy phát triển hiện tại một cách bền bỉ và lâu dài.

library