Drink-in Hot List: Sommelier Vũ Đức Linh kể chuyện vang, văn hóa và thế hệ mới

  • by Huyền My Trương
  • January 6, 2026

Trong thế giới rượu vang và trong lý tưởng của chuyên gia rượu vang (sommelier) và là người có kinh nghiệm kinh doanh ngành F&B – Vũ Đức Linh, rượu vang không chỉ là một chai rượu hay một khoảnh khắc thưởng thức, mà mở ra một hành trình văn hóa, góp phần vào sự hình thành một thế hệ thưởng thức mới.

Trong cuộc trò chuyện này, anh Linh không chỉ nói về những chai vang, mà còn mở ra những góc nhìn về văn hóa thưởng thức, về cách rượu vang song hành cùng đời sống, và về một thế hệ mới đang dần tìm được bản sắc riêng trong gu ẩm thực.

Điều gì đã dẫn anh đến với nghề sommelier? Trước và sau khi đến với nghề này, quan điểm và góc nhìn của anh về nghề đã thay đổi thế nào? Cho tới lúc nào thì anh hoàn toàn tự tin vào năng lực của mình?

Nghề sommelier đến với tôi như như một cơ duyên. Trước đây, tôi từng theo khối A, rồi rẽ hướng sang Hospitality Management. Chỉ đến khi trở về Việt Nam vào khoảng năm 2014 và làm việc tại French Grill, JW Marriott Hanoi, tình yêu dành cho rượu vang mới bắt đầu nhen nhóm. Lúc đó, thị trường trong nước còn rất thiếu những sommelier được đào tạo bài bản, và tôi cảm nhận được đây có thể là con đường của mình.

Sự tự tin thì thật ra chưa bao giờ trọn vẹn. Tôi vẫn phải không ngừng trau dồi, học hỏi và tích lũy thêm bằng cấp. Nhưng có lẽ dấu mốc khiến tôi đủ tự tin để rẽ hẳn sang con đường này chính là khi giành giải Nhất cuộc thi “Sommelier Vang Pháp” (2019). Đó là lúc tôi biết mình có thể nghiêm túc theo đuổi và gắn bó lâu dài với nghề.

Rượu không chỉ là kiến thức mà còn là cảm xúc, ký ức, trực giác, thẩm mỹ. Anh đã làm thế nào để rèn luyện những cảm quan này, điều mà sách vở hay khoá học khó chạm đến?

Việc rèn luyện trong nghề sommelier luôn bắt đầu từ kiến thức nền tảng. Không giống như cách nhiều người thường thẩm mỹ hóa quá mức, thực tế nghề này đòi hỏi kiến thức và thực hành phải song hành, bổ trợ cho nhau. Sách vở và tri thức là điều không thể thiếu để tôi hiểu và yêu một chai rượu bất kỳ.

Nhưng chỉ khi được đặt chân đến vùng đất, gặp gỡ con người đứng sau những chai rượu đó, thì cảm xúc và đánh giá mới thật sự được chắp cánh, để mỗi trải nghiệm không chỉ là vị giác, mà còn là một hành trình văn hóa và cảm hứng.

Theo anh, đâu là yếu tố một người làm nghề sommelier cần đầu tư lâu dài: Kiến thức chuyên môn, thi chứng chỉ, đi tasting tour, trải nghiệm cá nhân hay kỹ năng giao tiếp và tâm lý khách hàng? Quá trình tự bồi đắp này diễn ra cụ thể thế nào với anh?

Nếu nói về đầu tư tài chính, thì đó là những chứng chỉ chuyên môn và những chuyến đi trải nghiệm. Còn nếu xét về đầu tư thời gian, thì mọi kỹ năng của một sommelier đều đòi hỏi sự để tâm. Điều khó nhất, cũng là quan trọng nhất, chính là hiểu rõ mình đang thiếu gì, cần bổ sung gì và sẽ dồn tâm huyết vào đâu.

Quá trình tự bồi đắp này, theo tôi quan sát, không ai có thể đi một mình. Những sommelier giỏi mà tôi từng gặp đều trưởng thành từ cả hai phương diện – sự nỗ lực không ngừng của bản thân và một cộng đồng đồng hành cùng chí hướng. Với tôi, Vietnam Sommelier Association (VSA) là một ví dụ rất rõ cho điều đó.

Một trải nghiệm “pairing” đơn giản nhưng gây bất ngờ nhất anh từng có là gì?

Có lẽ pairing gây bất ngờ nhất với tôi, đặc biệt là hồi mới học về rượu vang, chính là lần ăn… trứng vịt lộn cùng champagne. Sự kết hợp nghe có vẻ lạ lẫm, nhưng lại tạo nên một trải nghiệm khó quên.

Theo anh nhìn nhận, thị hiếu uống vang của người Việt đã thay đổi thế nào trong 5-10 năm qua?

Trong 10 năm qua, thị trường rượu vang đã sôi động với nhiều lựa chọn hơn. Xu hướng của người Việt đã thay đổi dần theo khu vực, với những sự tập trung nhiều hơn tới chất lượng và sự độc đáo bên cạnh giá trị thương hiệu và truyền thông.

Khi triển khai Đa Lộc Wines và các thương hiệu F&B như Little Bear hay Le Goût de Gia, anh muốn mang lại điều gì cho cộng đồng yêu vang tại Việt Nam?

Tôi không trực tiếp xây dựng Đa Lộc mà chỉ góp phần đồng hành cùng công ty. Còn với Le Goût de Gia, thật tiếc là dự án đã phải dừng lại sau dịch. Nhưng với mỗi công việc và dự án đã đi qua, điều tôi luôn hướng tới là tạo thêm cơ hội cho những người yêu thích rượu vang – những người nghiêm túc tìm hiểu và cởi mở lắng nghe – có thêm không gian để tiếp xúc, trao đổi. Đồng thời, đó cũng là cách để mình lan tỏa niềm đam mê đến những người mới bắt đầu.

Với anh, “taste” không chỉ nằm ở ly rượu, mà còn là triết lý sống. Anh định nghĩa “taste” trong cuộc đời mình thế nào?

Với tôi, taste không chỉ gói gọn trong ly rượu, mà còn là cách tôi chọn trải nghiệm cuộc sống: Sự cởi mở với những điều mới mẻ, là sự sẵn sàng đón nhận những bất ngờ có thể đến bất cứ lúc nào. Một ly rượu ngon thường ẩn chứa câu chuyện phía sau, cũng như cuộc đời, khi ta biết trân trọng từng khoảnh khắc, từng trải nghiệm, thì hương vị để lại sẽ càng sâu đậm và đáng nhớ hơn.

Những bí quyết nào giúp anh đưa ra hướng “pairing” tốt, và liệu chính cách đó có giúp anh “pairing” cuộc sống của mình với những điều phù hợp?

“Pairing” tốt có rất nhiều cách hiểu, nhưng về cơ bản thì với tôi, nó không chỉ đơn thuần là ghép rượu với món ăn sao cho vừa miệng. Nó phải hội tụ đủ ba yếu tố: Sự yêu thích và trân trọng của người thưởng thức, sự cân bằng tinh tế, và cuối cùng là năng lượng được gửi gắm từ người tạo ra món ăn, người làm rượu và chính sommelier truyền tải. Có lẽ vì vậy mà trong cuộc sống, tôi cũng hay tìm cách “pairing” chính mình với những điều tích cực. Tôi chọn giữ cho mình một nguồn năng lượng lạc quan, để từ đó dễ dàng cân bằng và tìm thấy sự hài hòa trong nhiều trải nghiệm khác nhau.

Một chai rượu ngon cần thời gian để ủ, một con người cũng cần thời gian để định hình. Nhìn lại mình, anh thấy “thời gian” đã làm thay đổi anh ra sao?

Rượu vang ngon và rượu vang có tuổi không phải lúc nào cũng song hành. Điều quan trọng, cả trong việc thưởng thức vang lẫn trong cuộc sống, chính là biết nhận ra “đúng thời điểm”. Với tôi, chai vang ngon nhất ở mỗi giai đoạn sẽ luôn khác, bởi nó phụ thuộc vào kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm riêng. Có lẽ, theo thời gian, tôi ngày càng thấy mình cần và phải khiêm tốn, nỗ lực nhiều hơn nữa.

Nếu chọn một chai vang để tượng trưng cho hành trình của bản thân, anh sẽ chọn chai nào, và vì sao?

Tôi sẽ chọn Champagne Drappier “Trop m’en faut!”. Một chai champagne đặc biệt với giống nho Fromenteau (Pinot Gris) hiếm gặp ở vùng này, đi kèm một cách chơi chữ thú vị: Fromenteau = Trop m’en faut! = I can’t get enough of it. Nó hình dung đúng về tôi, không thể ngừng yêu thích rượu vang và luôn muốn cố gắng nhiều hơn.

Trong chặng đường sắp tới, anh kỳ vọng bản thân sẽ mang lại điều gì cho cộng đồng yêu rượu vang và rộng hơn là cộng đồng F&B tại Việt Nam?

Tôi sẽ cùng Đa Lộc – WeWine tiếp tục phát triển và duy trì thương hiệu mạnh mẽ hơn ở cả ba miền. Đồng hành cùng Hiệp hội VSA, tôi mong có thể tạo thêm nhiều sân chơi để chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm cho các bạn trẻ muốn theo nghề. Ngoài ra, tôi cũng đang ấp ủ một dự án wine bar mới tại Hà Nội, hy vọng nơi đó sẽ trở thành điểm hẹn, thắp thêm tình yêu rượu vang cho thế hệ trẻ.

Cảm ơn những chia sẻ của anh.

library