Home Modern Collectible Style Trends DIVO Tùng Dương: 20 Years of Glory
Nhìn lại 20 năm qua, tôi luôn thấy rất hạnh phúc vì mình trẻ ra (cười). Nếu bắt gặp lại hình ảnh một Tùng Dương chân ướt chân ráo của “Sao Mai điểm hẹn” trước kia thì tôi còn thảng thốt vì sự thay đổi đáng kể của mình. Tôi chỉ biết rằng động lực lớn nhất của tôi để thay đổi sau 20 năm “lão hóa ngược” (cách mà bạn bè và các fan hay gọi), vẫn trẻ trung đầy năng lượng ấy đó chính là được tung tẩy với vụ trụ của riêng mình, một hành trình âm nhạc không có hồi kết. Tôi cứ đi dần đi dần để khám phá và chiêm nghiệm.
Bản thân bố Tiến thi thoảng vẫn “đi nghiêng” đấy, vì “rượu một mình biết cạn cùng ai?” (cười). Tôi thì chọn đi về phía trước dù là nghiêng hay thẳng. Tôi trân trọng quá khứ nhưng nếu sau ngần ấy năm mà tôi vẫn cứ mộc mạc như thời Sao Mai thì chắc là tôi đi lùi thật (cười). Nghệ sĩ thì chỉ nên lơ ngơ ít chứ đừng lơ ngơ quá mà đâm ra mãi chẳng chịu lớn. Muốn phát triển, cách tân thì cũng phải oằn mình, gò ép mình và cực kỳ lý trí.
Tôi nghĩ một người luôn dũng cảm “mở toang” chính mình với tinh thần “Free & Open minded”, không ngại học hỏi, từ thế giới quan, vũ trụ quan đến nhân sinh quan; từ bản thể luận đến nhận thức luận… Tóm lại, tôi cứ nghĩ mình sống len lỏi trong nhiều mặt của đời sống nên cứ bóc dần từng lớp vỏ của mình cho đến khi về thể nguyên bản. Khi ấy Tôi đã là một Tôi khác!
Mọi sự đến với tôi đúng là định mệnh. Nghĩ lại thì ông trời cho mình tố chất là giọng hát, cũng chẳng có lựa chọn gì tốt hơn đâu. Cái gì năng lực tốt nhất thì làm thôi. Tôi hát đúng giai điệu từ khi 4 tuổi, nhún nhẩy bốc hơn người lớn khi nghe thấy tiếng nhạc radio nhà hàng xóm phát ra. Cứ thế, cả tuổi thơ của tôi được chìm trong “bầu khí quyển của âm nhạc” khi tôi dùng chiếc lược của mẹ làm micro, cửa sổ và chiếc màn làm phông sân khấu, rồi tự lấy bát và đũa đánh theo nhịp và hát. Khán giả khi ấy là trẻ con hàng xóm cùng lứa. Cứ như vậy tôi lớn lên được dung dưỡng trong môi trường của âm nhạc.
Lúc 12 tuổi, ông trẻ tôi – nhạc sĩ Trần Hoàn sau khi nghe tôi hát và nhận xét: “cháu có giọng và tố chất nghệ sĩ, nhưng trở thành nghệ sĩ đích thực thì phải nỗ lực lắm. Nghệ thuật khắc nghiệt và chông gai. Ông nghĩ cháu không theo được!”. Vậy là trước câu nói của ông, tôi như nung nấu giấc mơ được làm nghệ thuật và cũng thử thách mình, dù tâm niệm lời ông khuyên bảo nhưng cuối cùng tôi đã đạt được giấc mơ nghệ thuật của mình.
Đơn độc như vậy thì tôi phải “sướng” chứ, vì có mỗi Tùng Dương được ghi nhận là Divo cơ mà (cười). Tuy nhiên nếu chỉ nhìn vào danh hiệu mà khán giả, giới chuyên môn yêu quý gọi tên thì rất dễ làm cho người nghệ sĩ ảo tưởng. Tôi chưa bao giờ phấn đấu vì các danh hiệu hay các giải thưởng và luôn tỉnh táo biết mình đang ở đâu. Một câu hỏi tôi luôn tự chất vấn mình là “cậu đã sáng tạo và khám phá hết khả năng chưa?”. Đó là mới là điều để nghệ sĩ tồn tại.
Tự vỗ ngực nhận đỉnh cao và tự sướng với các danh hiệu đó là sự tụt lùi thật. Độc hành hay đơn độc trong nghệ thuật thì có khi phát tiết và tạo ra được nhiều giá trị, tôi ủng hộ và thích nghệ sĩ sống, đối mặt và giải quyết theo cách đơn độc của họ. Để tìm thấy chính mình, hãy biết cách suy nghĩ độc lập. Có khi bế tắc lại giúp họ thật sự thú vị!
Người ca sĩ cũng giống như nghệ sĩ xiếc luôn phải giữ “thăng bằng trên dây”. Khi người ta có niềm tin, sự quyết liệt và đam mê rồi thì sẽ dễ dàng chế ngự để không thấy chênh vênh nữa. Bạn còn thấy chênh vênh là bạn còn thiếu tự tin và tự chủ. Tôi nghĩ ở tâm thế của mình hiện tại, thì nếu có chênh vênh là vì quá nhiều thứ hay ho để lựa chọn, mà tôi thì muốn làm hết. Từ việc tự làm nhà sản xuất âm nhạc cho tới tổ chức sản xuất các liveshow, album rồi còn muốn nhảy qua sáng tác bài hát cho mình nữa, nói chung không đa-zi-năng không phải là tôi (cười). Bản sắc là cả một sự tổng hòa đã gột nên theo năm tháng, Nó dày đặc lên tạo thành hệ tư tưởng của người nghệ sĩ. Tôi vui vì đã bộc lộ bản sắc rất rõ của mình, mà tôi chưa bộc lộ hết đâu nhé! Cứ chờ đi!
Tôi vẫn thích nhất là được hát ca khúc sáng tác cho chính mình, phù hợp với “tạng” của mình chứ không hẳn là chỉ thích đi cover nhạc của người khác. Cover nhạc là xu hướng giúp cho các phiên bản thêm nhiều màu sắc, sáng tạo thêm cho mỗi tác phẩm. Nếu làm khác họ mà vẫn hay thì hãy làm chứ đừng để rơi vào thế bị so sánh với bản gốc. Cái tôi mong là những bài rất “unique” (độc đáo) của tôi trở thành bài quốc dân kia kìa. Nhưng chắc là khó lắm, nó chỉ luôn là hit của riêng tôi khi mà ít người cover lại. Có chăng chỉ là trong các cuộc thi hát (cười).
Sự trường sức của một người nghệ sĩ đến từ việc anh ta “thai nghén” quá nhiều ý tưởng để rồi phải tự giải quyết nó dần dần hoặc tìm tới những cộng sự phù hợp để cộng tác. Có một điều chung là các nghệ sĩ giải trí hay vị nghệ thuật thời nay đều phải thức thời, hoặc ít nhất cũng phải bắt “trend” (xu hướng) không thì mình lại lạc lõng giữa thị trường âm nhạc.
Tôi nghĩ đàn ông làm nghệ thuật phải đi hết được ngóc ngách phiêu linh của anh ta và phải thể hiện “cái vóc”. Đã nhiều lần tôi từng đề cập tới “cái vóc” của một người nghệ sĩ, anh ta hát hay thôi chưa đủ, cái quan trọng là thông điệp, tính triết lý từ việc chọn tác phẩm, từ những sản phẩm, từ cách xây dựng hình ảnh, cách tham gia mọi hoạt động xã hội có ý nghĩa với cộng đồng…chứ hoàn toàn không phải bề nổi ồn ào. Và khi sống, phải mang khí chất của một quân vương.
Muốn thành công thì khao khát thành công phải lớn hơn nỗi ám ảnh bị thất bại. Mức độ thành công được xác định không phải bởi những gì đã đạt được, mà bởi những thử thách ta đã vượt qua. Tôi cứ liều mãi rồi cũng thành quen. Mà đàn ông gan càng to thì cái sự liều lại càng lớn. Cái chết cũng chả sợ, chỉ tiếc không sống đủ để cống hiến mà thôi! Và tôi – Từ một người nhút nhát sợ sệt nhiều thứ đến giờ thì thấy chả sợ gì cả (cười). Phải chăng sau 20 năm đã tự tôi luyện!
Cũng có lúc “tẩu hoả” đấy (cười). Ấy là lúc tôi phóng xe đi lạc đường và thường xuyên bị vợ mắng vì thói quen quên quên nhớ nhớ của mình. Nhưng giờ đây tôi nghĩ mình dần cân bằng hơn rồi! Trí nhớ ngày một tốt hơn để hoạch định công việc để suy tính mọi thứ. Làm việc luôn có mục đích và kế hoạch.
Không phức tạp, không khó đoán không phải Tùng Dương. Nhưng khi ấy là chỉ trên sân khấu thôi. Còn về với thực tại, khi cởi bỏ hết những bộ áo khoác lấp lánh “avant-garde” (tiền phong) của mình, thì tôi lại là một con người như bao người, đều nếm trải đủ dư vị của đời sống. Tôi luôn mang những suy nghĩ tích cực ngay cả khi phải tiếp cận những tư tưởng đen tối, cực đoan, thậm chí là đối nghịch trong nghệ thuật.
Đúng! Đó là vấn đề đối nghịch muôn thuở. Khi mà nơi sâu thẳm của người nghệ sĩ được khơi ra, ấy là lúc họ “long lanh” nhất vì được là chính họ. Dù khán giả có hiểu và đồng cảm hay không, nhưng họ vẫn phải làm. Vì bóc từng lớp vỏ của mình là sứ mệnh của người nghệ sĩ. Nhưng cái bi kịch của họ cũng chính là tự họ tạo ra. Và có thể, nó sẽ phủ nhận chính họ. Tôi nghĩ sự sáng tạo của nghệ thuật nghiệt ngã vô cùng. Nên tôi rất đề cao và trân trọng những cá nhân tự chán mình và dũng cảm “cởi bỏ” chính họ!
Con cái là những kết quả tuyệt vời và là gia tài của cha mẹ. Cha mẹ cũng hoàn thiện chính mình từ thiên chức ấy. Tôi có được sự cân bằng, điềm tĩnh và bao dung từ khi tôi làm bố. Có một số bài hát mà chỉ khi làm bố rồi mới thấu hiểu tinh thần và hát đúng nó. Cái “vóc” nghệ sĩ của tôi được hoàn thiện cũng là nhờ một phần sứ mệnh làm cha trong đó mang lại.
Chắc chắn là ông trẻ của tôi – nhạc sĩ Trần Hoàn. Ông sẽ tự hào vì nỗ lực và khát khao cháy bỏng của thằng cháu gầy gò ốm yếu xưa kia. Trong liveshow sắp tới, tôi xin được hát tri ân một tác phẩm của ông, bài hát mà ông đã từng dạy tôi với cả tình yêu thương và niềm hy vọng.
Tôi vẫn đang thanh xuân đấy… và thanh xuân sẽ còn rất dài (cười). Nếu chỉ duy trì với “tôi” thì sẽ “đi ngang”. Tôi thì lại cứ muốn bước cao hơn, khó hơn, giống như cách tôi cố gắng đẩy quả tạ nặng hơn mỗi khi khi tập gym. Leo được những nơi cao hơn như núi thiêng ở hồ Namso (Tây Tạng), nơi mà tôi đã đặt chân đến và hát véo von bài “Trời và đất” trên độ cao hơn 5000m. Có những điều thật sự khó lý giải với cơ thể nhỏ bé của tôi, tôi thấy mình như được thụ nhận nguồn năng lượng rất lớn từ Trời Đất! Đó cũng là cách tôi tư duy cho nghệ thuật. Hãy làm những gì táo bạo thay vì đơn thuần chỉ là sự duy trì!
Nếu đến lúc đó tôi chưa bị… lẫn (cười). Tôi biết nhiều người lúc trẻ thông tuệ lắm mà về tuổi xế chiều họ lại chẳng nhớ gì cả. Tôi chỉ biết hy vọng sự vận động liên tục của não bộ sẽ giúp cho mình không bị quên những ký ức đã có. Trong bài hát “Gieo Mầm” mà tôi mới viết: “ Nhìn về quá khứ, nhặt tìm ký ức. Tràn về khuất lập, ngập đầy nỗi nhớ. Hình hài u mê, tan trong khoảnh khắc hoan ca. Nhìn về tương lai, rồi lại phôi thai, từng đợt sóng vỗ, đời người hư vô, ta gieo mầm sống trong Ta…”. Cứ được hoan ca là tôi lại “hồi Xuân”! (cười)
MEN’S FOLIO, tạp chí quốc tế về thời trang và phong cách sống dành cho Quý Ông sành điệu, có bề dày hơn 25 năm kể từ ngày thành lập đầu tiên vào năm 1997 tại Singapore. Men’s Folio mang sứ mệnh quảng bá tài năng châu Á, cũng như xu hướng thời trang nổi bật nhất qua các mùa. Hiện ấn phẩm đã có mặt tại đa quốc gia, hoạt động mạnh mẽ ở các nước Đông Nam Á, và chính thức có mặt tại Việt Nam vào tháng 11/2020. Ấn phẩm Men’s Folio Vietnam hội tụ những bài viết tinh hoa, hình ảnh bắt mắt, giới thiệu những nhân vật danh tiếng của ngành công nghiệp thời trang và giải trí Việt Nam. Cùng cái nhìn tổng quan về xu hướng, thời trang và phong cách sống nổi bật nhất dành cho phái mạnh theo từng mùa/năm.
Copyright © 2024 Luxuo Media Vietnam. All Rights Reserved. Website Developed by Tony Toàn