Home Music & Film CeCe Trương và chiến thắng đầu tiên với “Phân Tâm 1 Chút”
Cảm ơn bạn nhiều vì đã dõi theo hành trình âm nhạc của mình. Năm nay sẽ là năm mình tập trung ra mắt sản phẩm mới. Hai đến ba năm vừa qua, mình không hoạt động nhiều. Thú thật, mình cảm thấy đã phụ kỳ vọng của khán giả. Còn lý do thì có rất nhiều, phần vì mình chọn bài hát cũng kỹ, phần vì chưa có một team ưng ý cùng đồng hành. Nhưng sau “Phân Tâm 1 Chút”, mình đã có một đội ngũ có cùng tư duy, quan điểm, gu âm nhạc… nên mọi thứ sắp tới sẽ diễn ra trơn tru hơn.
Nhờ “Phân Tâm 1 Chút” mà mình tin vào khả năng viết nhạc của bản thân. Mình đã bất ngờ khi nhận được phản hồi tích cực từ người thân và bạn bè xung quanh, mọi người đều cho rằng bài này xứng đáng để phát hành, chớ lãng phí. Bạn biết không, mình viết rất nhiều, nhưng 100 bản vẫn hoàn bản nháp (cười). Ca từ của “Phân Tâm 1 Chút” không quá sâu sắc nhưng sự ra đời của nó là chiến thắng với mình. Những bài hát tiếp theo sẽ được ra mắt với dạng single, nếu mọi thứ thuận lợi hơn, mình sẽ phát hành một EP hoàn chỉnh. 2023 sẽ là một năm quyết liệt và máu lửa của mình, và hình ảnh sắp tới mình muốn “tô đậm” đó là một cô gái tràn đầy năng lượng, dù buồn hay vui.
Bạn không nghe lầm đâu. Trong những đau khổ của mình cũng có những gợn sóng sự tích cực từ bên trong. Dù đó là một bài hát buồn, cách hát và cách xử lý của mình vẫn đem đến năng lượng nhằm lan toả thông điệp về sự chủ động trong việc sắp xếp đời mình, chấp nhận và yêu quý bản thân mình.
Mình cưng sáng tác của mình đến mức… không dám áp KPI cho nó (cười). Nhờ vậy mà mình thoải mái quảng bá cho nó hơn, các chiến lược truyền thông cho nó cũng hiệu quả hơn so với các tác phẩm trước.
Mình thấy bình thường, không bận tâm về chuyện đó. Vốn dĩ mình là con gái của mẹ Cẩm Vân ba Khắc Triệu, là người của công chúng, không thể tránh được sự so sánh của khán giả đại chúng và truyền thông. Nhưng mình quan trọng chuyện phát triển bản thân hơn, mỗi người có cuộc chiến riêng, đủ mệt nhoài để có thể dành thêm năng lượng để hơn thua với ai. Có một sự thật là xuất phát điểm của mỗi người khác nhau, nên việc so sánh sẽ luôn luôn khập khiễng. Ba mẹ mình không hề có ý định cho con nối nghiệp, mãi cho tới khi mình hạ quyết tâm theo đuổi giấc mơ cho bằng được, thì ba mẹ mới buộc phải chấp thuận và nhào vô chỉ dạy.
Một trong những vấn đề lớn của mình là tài chính. Mọi người thường quả quyết là “con nhà nòi” luôn có một điểm tựa tốt là ba mẹ. Nhưng mình là người có lòng tự trọng cao và thích tận hưởng thành tựu do chính mình khổ cực phấn đấu. Những sản phẩm của mình đều do mình tự chi trả, nên mình không đủ điều kiện làm mọi thứ cùng lúc.
Mình có khoảng 7 năm đứng trên sân khấu và nhờ đi diễn với mẹ nhiều nên mình có khả năng ứng biến tốt, đổi bài ở phút 89 và vẫn diễn mượt mà (cười). Ví dụ như lần đi diễn ở Bãi Đáp cách đây vài ngày, mình chuẩn bị 5 bài nhưng vì vài sự cố mà không thể diễn ca khúc mở màn. Lúc đó, ban nhạc đã chuẩn bị xong hết rồi, chỉ còn 2 phút nữa thôi là bước lên sân khấu. Bạn sản xuất liền gợi ý cho mình đổi bài khác. Mình bước lên diễn trong tâm thế không biết ban nhạc sẽ đánh nhạc kiểu gì, nhưng vẫn tuỳ cơ ứng biến tốt, và không ai phát hiện được bất kỳ sự bất ổn nào.
Cảm xúc khác biệt có lẽ không quá nhiều vì mọi sự tập trung của mình đều dành cho âm nhạc. Tuy nhiên, có một điều đến nay không bao giờ thay đổi, đó là mình luôn hồi hộp mỗi khi đặt chân lên sân khấu. Mình nghĩ nếu mình dửng dưng thì có lẽ đam mê đã nguội.
Dù ba mẹ biết rất khó cản bước con gái theo đuổi giấc mơ nhưng để ba mẹ hoàn toàn đồng ý là một chuyện khó. Ngoài ra, việc mình cần vượt qua nỗi sợ của chính mình và nhất quán tư tưởng của bản thân cũng là một thử thách. Mình không thể nói thích hát là cầm mic lên. Mình cần hiểu rõ bản thân có đủ mạnh mẽ để đi đến tận cùng, đủ sức nuôi sống bản thân hay tạo nên những ảnh hưởng tích cực cho xã hội hay không. Đôi lúc, mình cũng hoài nghi bản thân, mình phát hiện mình có thể yêu và ghét chính mình vào một ngày bất kỳ nào đó. Nhưng không sao hết, vì quan điểm của mình là biến áp lực thành động lực, không làm được chuyện gì thì nỗ lực làm đến thành công mới thôi, chứ không buông xuôi.
Tham vọng ban đầu và duy nhất của mình là được-hát. Mình không nghĩ nhiều đến những chuyện bên lề như được mặc đẹp hay có nhiều ánh hào quang. Dần dà, mình cảm thấy được trở thành một nghệ sĩ là cả một sự may mắn, vì những chia sẻ của mình với truyền thông hay thông qua sản phẩm âm nhạc sẽ có tác động lớn đến công chúng. Do vậy, tham vọng hiện tại của mình là có thể lan toả nhiều điều tốt đẹp và giúp vực dậy tinh thần của những ai đang ở trong khoảnh khắc tăm tối nhất của họ, bằng âm nhạc.
Lúc còn ngây thơ, mình nghĩ là debut 3 năm thì có thể làm liveshow được rồi, thế mà bây giờ ngót nghét đã 2 năm rưỡi rồi. Giờ mình nghĩ thời gian 5 năm sẽ phù hợp hơn. Thật ra phong độ của mình không ổn định, do một số hạn chế về mặt sức khoẻ vì lần tai nạn và đã trải qua hai lần dương tính với Covid-19. Thế nên mình cần tập luyện nhiều hơn nữa mới đủ khả năng gánh cả show trên vai.
MEN’S FOLIO, tạp chí quốc tế về thời trang và phong cách sống dành cho Quý Ông sành điệu, có bề dày hơn 25 năm kể từ ngày thành lập đầu tiên vào năm 1997 tại Singapore. Men’s Folio mang sứ mệnh quảng bá tài năng châu Á, cũng như xu hướng thời trang nổi bật nhất qua các mùa. Hiện ấn phẩm đã có mặt tại đa quốc gia, hoạt động mạnh mẽ ở các nước Đông Nam Á, và chính thức có mặt tại Việt Nam vào tháng 11/2020. Ấn phẩm Men’s Folio Vietnam hội tụ những bài viết tinh hoa, hình ảnh bắt mắt, giới thiệu những nhân vật danh tiếng của ngành công nghiệp thời trang và giải trí Việt Nam. Cùng cái nhìn tổng quan về xu hướng, thời trang và phong cách sống nổi bật nhất dành cho phái mạnh theo từng mùa/năm.
Copyright © 2024 Luxuo Media Vietnam. All Rights Reserved. Website Developed by Tony Toàn