Đạo diễn Chung Chí Công: “Tìm được ánh sáng từ những mất mát”

  • by Huyền My Trương
  • March 26, 2026

Có thể nhận thấy những bộ phim của đạo diễn Chung Chí Công – Nhắm mắt thấy mùa hè” (2018), “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi” (2019) và “Cảm ơn người đã thức cùng tôi” (2026) – rất nhất quán, như một dòng suối, êm ả và đầy cảm hứng. Điều này phản ánh thái độ sống của anh, đó là khả năng con người có thể vượt qua mọi trở ngại để quay trở lại với ước mơ (dang dở) của họ. Hãy cùng Men’s Folio bước vào thế giới tươi sáng và tinh khôi của đạo diễn Chung Chí Công.

Chúc mừng anh Chung Chí Công với tác phẩm mới. Nhìn lại cả 3 dự án của anh, nếu được đặt trên cùng một phổ về thể loại, ngôn ngữ điện ảnh và thông điệp, thì mỗi bộ phim đang biểu thị sắc thái nào?

Tôi nghĩ “Nhắm mắt thấy mùa hè” mang tính chất hoài niệm, đi tìm những sự thật trong quá khứ, lắp đầy những khoảng trống về cảm xúc và sự gắn kết mà tôi bị thiếu hụt trong quá khứ. “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi” là câu chuyện về hiện tại, về một người không biết mình là ai trong thực tại này. Còn “Cảm ơn người đã thức cùng tôi” mang đến hình dung về những viễn cảnh tương lai, về những điều chúng ta muốn làm trong khung trời ước mơ mà ta hằng mong muốn; và chúng ta phải cảm thấy hạnh phúc khi đã ở đó. Tôi nghĩ đó là một cái phổ về dòng thời gian.

Mặt khác, nếu mô tả bằng những gam màu thì “Nhắm mắt thấy mùa hè” là màu vàng của ký ức, của hồi tưởng, của cánh đồng hoa hướng dương, của mùa hè; “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi” mang màu xanh lá cây, màu xanh của một buổi sáng đẹp trời, của sự sống, của sự tồn tại, của hy vọng, của tuổi trẻ; “Cảm ơn người đã thức cùng tôi” đại diện cho màu đỏ của khao khát, đam mê rực cháy, là ngọn lửa trong tim thôi thúc chúng ta luôn đi phía trước, nhắc ta nhớ lý do mình bắt đầu, về giấc mơ của mình và mình muốn thực hiện giấc mơ đó cùng ai.

Trong trường hợp ba bộ phim này gặp nhau tại một điểm, thì ở giao điểm này, đó sẽ là một Chung Chí Công toàn vẹn không?

Tôi nghĩ cũng khá toàn vẹn, vì từ bộ phim đầu tiên đến bộ phim hiện tại, thời gian đi một vòng trọn vẹn gần 10 năm. Tôi bắt đầu đặt chân vào lĩnh vực này vào năm 30 tuổi và nay đã ở tuổi 40, và tôi nhìn thấy bản thân mình trong cả ba câu chuyện – tôi của quá khứ, hiện tại và tương lai. Dù phim mang đến một cái kết buồn (Nhắm mắt thấy mùa hè), kết mở (Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi) hay viên mãn (Cảm ơn người đã thức cùng tôi), tôi nghĩ giao điểm của cả ba bộ phim nằm ở cảm giác cuối cùng mà khán giả có được khi rời khỏi rạp – cảm giác hạnh phúc và tươi sáng. Đó cũng là tinh thần và thái độ sống mà tôi muốn hướng mình đến trong những dự án tiếp theo.

Có những điểm khác biệt nào trong cách tiếp cận một dự án điện ảnh của anh?

Dự án đầu tiên là dự án tôi đến với điện ảnh bằng một tình yêu thuần khiết. Ở đó, tôi có một sự chuyển đổi từ vai trò biên kịch sang đạo diễn, nên mọi thứ sẽ rất bản năng, theo kiểu nghĩ sao làm đó. Phải đến phim thứ hai mới là đậm đặc tính cá nhân của chính mình. Tôi nghĩ  vì câu chuyện rất cá nhân nên số lượng khán giả thật sự đồng cảm sẽ khá khiêm tốn. Tôi nghĩ sự thay đổi lớn nhất nằm ở dự án “Cảm ơn người đã thức cùng tôi” khi tôi học được cách cân bằng giữa cái tôi và chúng ta, mà như những chia sẻ của khán giả thì họ nhìn thấy được chính họ trong chuyện phim.

Có điều gì đặc biệt về đam mê và những sự đứt gãy trong quá trình ta theo đuổi chúng, để thôi thúc anh chọn nó trở thành chủ đề cho tác phẩm của mình?

Thật ra tôi đã vô tình trở thành nhân chứng cho những giấc mộng lòng dang dở (cười). Đa số những lựa chọn của bạn bè tôi khi họ ở ngưỡng 30, 40 tuổi luôn là một cuộc sống ổn định. Trong những lần chuyện trò với nhau, tôi luôn cảm thấy sự nuối tiếc của họ với những điều đã ấp ủ hồi còn trẻ. Khi cuộc sống đã đi vào quỹ đạo, những mối lo như gia đình, công việc, thu nhập… dường như chiếm trọn hết tâm trí. Sự ổn định mang đến sự an tâm và niềm hạnh phúc nhưng không có nghĩa là những hối tiếc sẽ tan biến.

Tôi rất đồng cảm và thương những sự đứt gãy đó. Đồng thời, tôi cũng thấy những mặt tích cực của sự dang dở đó, nên tôi muốn kể lại câu chuyện như vậy, nơi sự dang dở không nhất thiết dẫn đến cái kết buồn. Nếu nó có buồn, nó cũng là một nỗi buồn thật đẹp, như câu hát trong phim: “Tìm được ánh sáng từ những mất mát”.

Không dễ để tìm thấy và nuôi dưỡng một giấc mơ, và dẫu xác định được cũng cần nhiều thời gian và sức lực để theo đuổi. Trong “Cảm ơn người đã thức cùng tôi”, hành trình của nhân vật phản ánh điều gì từ chính trải nghiệm hoặc quan sát của anh về cuộc sống?

Mọi hành trình theo đuổi điều gì đó sẽ luôn có mất mát, đau khổ, hy sinh, đánh đổi, và có những lúc bạn chìm xuống tận đáy, hay chính bạn cũng không còn tin mình. Nhưng những đau khổ đó không phải là điều tôi chọn để kể, mà chính thái độ dám đối mặt với khó khăn, vượt thoát khỏi nỗi đau, rũ bùn đứng lên mới là điều phim lan tỏa.

Tôi nghĩ nó đến từ lăng kính tôi nhìn cuộc đời. Tôi may mắn có ba mẹ luôn là những người nhìn mọi thứ tích cực. Mỗi lần ba tôi không hài lòng hay giận tôi, ba la tôi mà tôi không thấy sợ, ngược lại… thấy vui vui. Còn mẹ tôi là người luôn hướng đến những điều tươi sáng, nỗi buồn của mẹ cũng thường được biểu hiện rất nhẹ nhàng. Chính từ sự nuôi dưỡng đó đã hướng tôi luôn tìm thấy những khía cạnh tươi sáng của những chuyện khổ đau.

Một trải nghiệm tương tự mà anh có thể chia sẻ? Và anh có lời khuyên nào không?

Bên cạnh làm phim, tôi còn có đam mê làm trong lĩnh vực F&B. Trước đây, tôi có kinh doanh một quán cà phê và hai nhà hàng bán món Âu. Có những thời điểm buôn bán đắt và cũng có thời gian dài vắng khách. Tình trạng kinh doanh không thuận lợi gần như đã khiến tôi phá sản. Dù không giỏi làm ăn nhưng mơ ước mở một nhà hàng trong tôi không chết đi, nó vẫn ở trong tim tôi. Tôi cảm thấy khi đã ở trong ngành phim đủ lâu, điều tôi muốn tiếp theo là mở nhà hàng, hay quán cà phê, tại một tỉnh thành nào đó (cười).

Suy cho cùng, tôi nghĩ là làm sao để giữ ước mơ ở trạng thái “tạm gác” thay vì “vùi chôn”. Điều này phụ thuộc vào tình yêu bạn dành cho đam mê của mình. Mọi việc ta làm không cần phải thành công ngay lập tức, bởi tôi tin bằng một cách nào đó, nó sẽ trở lại trong một hành hài khác, nếu tình yêu ta dành cho nó đủ lớn.

Chính trong những thử thách trên con đường chinh phục ước mơ, các mối quan hệ xoay quanh bao gồm tình thân, tình bạn, tình yêu trở thành điểm tựa quan trọng, thôi thúc chúng ta tiếp tục theo đuổi đam mê. Trong hành trình theo đuổi điện ảnh của anh, mối quan hệ nào đã trở thành điểm tựa quan trọng nhất?

Điều may mắn tôi có được là việc tôi trở thành bạn đời của bạn đời mình. Tôi và Thúy biết nhau từ khi Thúy là sinh viên năm nhất đại học. Nhưng phải gần khoảng 7-8 năm sau, chúng tôi bắt đầu gặp lại và tìm hiểu nhau nhiều hơn. Thời điểm đó, tôi đang ở trạng thái khá tiêu cực, quan tâm tới những khoảnh khắc mà người ta từ bỏ (cười). Trong khi thế giới của Thúy rất tích cực và tươi sáng, từ gia đình, bạn bè cho đến những mối quan tâm của Thúy. Khi chúng tôi bắt đầu mối quan hệ yêu nhau, tôi được hấp thụ nguồn năng lượng tinh khôi đó của Thúy. Tôi phát hiện khi mình chọn nhìn vào những khía cạnh tốt đẹp, mọi thứ trong cuộc sống sẽ đảo chiều theo hướng tươi sáng lên hẳn.

Những điểm tựa về tình yêu, tình thân, tình bạn, sự yêu thương của khán giả dành cho tôi, liên tục nhắc tôi về lý do tôi bắt đầu con đường này và là lý do vì sao tôi vẫn vẫn đứng được ở đây ngày hôm nay với vài trò nhà làm phim. Tất cả những sự đồng cảm, đồng lực, nguồn cảm hứng mọi người trao cho mình nhắc tôi nhớ rằng bộ phim tôi làm không chỉ dành cho riêng tôi, mà nó còn có thể truyền cảm hứng, động lực cho người khác.

Cảm ơn những chia sẻ của anh.

library